Sau một tháng bị giam lỏng ở ngoại ô, Thẩm Quân đưa Tô Diệp trở về dinh thự chính. Anh hiểu rằng việc nhốt cô quá lâu sẽ làm hỏng "món đồ chơi" quý giá, nên anh chọn cách trả lại cho cô một chút tự do bề ngoài, nhưng thực chất là để cô lún sâu hơn vào trò chơi đóng vai "anh trai – em gái" đầy kích thích này.
Dinh thự họ Thẩm lại trở về với vẻ tráng lệ vốn có. Những người làm đi lại tấp nập, bác quản gia vẫn mỉm cười hiền hậu, và những bữa tối thịnh soạn vẫn được dọn ra đúng giờ. Mọi thứ bình thường đến mức khiến Tô Diệp đôi khi quên mất đêm nào mình cũng phải quằn quại dưới thân người đàn ông đang ngồi đối diện kia.
"Diệp Diệp, em ăn thêm chút cá đi, dạo này em gầy quá."
Thẩm Quân dịu dàng gắp một miếng cá vào bát của cô. Hành động đó lọt vào mắt những người làm đang đứng chờ phía sau, họ thầm ngưỡng mộ sự quan tâm chu đáo của đại thiếu gia dành cho em gái. Không ai biết rằng, dưới gầm bàn trải khăn lụa dài chạm đất, đôi chân đi tất đen của Thẩm Quân đang thong thả lướt trên bắp đùi trần của Tô Diệp, chậm rãi tiến vào sâu dưới gấu váy ngắn của cô.
Tô Diệp run bắn người, chiếc thìa trong tay va vào bát sứ tạo ra một tiếng keng nhỏ. Cô cúi gầm mặt, cố gắng điều chỉnh nhịp thở đang trở nên dồn dập.
"Sao thế em? Không ngon sao?" Thẩm Quân hỏi, gương mặt anh vẫn bình thản, thậm chí còn mang vẻ quan tâm lo lắng, nhưng bàn chân dưới bàn lại không ngừng trêu chọc vào nơi nhạy cảm nhất của cô.
"Không... ngon lắm ạ." Cô thều thào, mồ hôi rịn ra trên trán.
Bên cạnh, chị giúp việc đang tiến lại gần để rót thêm nước cho cô. Tô Diệp căng thẳng đến mức các cơ bắp cứng đờ. Khoảng cách chỉ chưa đầy nửa mét. Chỉ cần người làm vô tình cúi xuống, hoặc chiếc khăn trải bàn bị lệch đi, bí mật nhục nhã này sẽ bị phơi bày.
Chính sự hiện diện của người thứ ba lại khiến một luồng điện khoái cảm kỳ lạ chạy dọc sống lưng cô. Sự thao túng của Thẩm Quân đã thành công – cô bắt đầu cảm thấy hưng phấn trước sự vụng trộm này.
Sau bữa tối, Thẩm Quân vào thư phòng họp trực tuyến với đối tác nước ngoài. Tô Diệp được lệnh phải ngồi cạnh anh "đọc sách". Thực chất, anh muốn cô phải ở trong tầm mắt mình mọi lúc.
"Cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên. Chị giúp việc mang khay trà vào.
Thẩm Quân vẫn đang đeo tai nghe, gương mặt nghiêm nghị tranh luận về các con số bằng tiếng Anh lưu loát. Nhưng bàn tay phía dưới bàn của anh lại đang giữ chặt gáy Tô Diệp, ấn đầu cô xuống khoảng không hẹp dưới mặt bàn lớn.
Tô Diệp quỳ giữa hai chân anh, hơi thở nóng rực phả lên lớp vải tây đắt tiền. Cô nghe thấy tiếng khay trà đặt xuống mặt bàn ngay trên đỉnh đầu mình, nghe thấy tiếng chị giúp việc thưa: "Thưa cậu, trà đã xong, tôi xin phép ra ngoài."
Tim Tô Diệp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô có thể nhìn thấy đôi dép của chị giúp việc chỉ cách mặt cô vài chục centimet. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Quân bất ngờ nhấn tay, buộc cô phải thực hiện những hành động thân mật nhất ngay khi người làm chưa kịp rời phòng.
Cô phải nén lại tiếng rên rỉ, hai tay bám chặt vào đùi anh đến mức vải quần nhăn nhúm. Sự đối lập giữa vẻ ngoài đạo mạo, nghiêm túc đang bàn việc đại sự của anh và sự biến thái, thô bạo ở phía dưới khiến Tô Diệp hoàn toàn suy sụp.
Khi cánh cửa khép lại, Thẩm Quân lập tức ngắt kết nối cuộc họp. Anh kéo cô ra khỏi gầm bàn, ném cô lên chiếc ghế sofa dài trong thư phòng.
"Em thấy thế nào? Cảm giác khi suýt bị phát hiện... rất tuyệt đúng không?" Anh tháo thắt lưng, đôi mắt rực lên ngọn lửa dục vọng.
"Anh... anh thật sự điên rồi..." Tô Diệp hổn hển, nhưng bàn tay cô lại vô thức ôm lấy cổ anh.
"Điên vì em."
Thẩm Quân thô bạo xâm chiếm cô ngay trên chiếc sofa, nơi chỉ vài phút trước đó anh còn dùng để tiếp khách. Anh không khóa cửa thư phòng. Sự hồi hộp khi lo sợ có ai đó đột ngột vào báo cáo công việc khiến Tô Diệp đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm. Cô bám chặt lấy vai anh, tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn vào tiếng thở dốc.
"Nói đi, em thích được anh yêu thế này hơn, hay thích kiểu 'anh trai' dịu dàng giả tạo kia?" Thẩm Quân vừa thúc mạnh vừa hỏi, nụ hôn nồng cháy rơi trên vai cô.
Tô Diệp không thể trả lời. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn bị anh tha hóa. Cô không còn là cô bé ngây thơ của mười năm trước nữa. Sống dưới cái mác anh em, nhưng bên trong họ là hai kẻ tội đồ đang đắm chìm trong một loại tình yêu đen tối và vụng trộm.
Đêm đó, khi nằm trong vòng tay anh, Tô Diệp nhìn ra cửa sổ. Cô thấy mình giống như một loài hoa độc, chỉ có thể nở rộ trong bóng tối của sự lừa dối. Cuộc sống "vợ chồng" này là một liều thuốc độc bọc đường, và cô đã tình nguyện uống nó để quên đi nỗi đau bị giam cầm. Sự vụng trộm ngay trong chính ngôi nhà của mình không còn là nỗi nhục nhã, mà đã trở thành một trò chơi gây nghiện mà cô không thể dứt ra.