MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 14: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG CÁI CHẠM VÔ HÌNH

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 14: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG CÁI CHẠM VÔ HÌNH

1,230 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn neon của thành phố lướt qua cửa kính xe Rolls-Royce, tạo nên những vệt sáng loang loáng trên gương mặt nhợt nhạt của Tô Diệp. Tối nay, Thẩm Quân đưa cô đến dự tiệc kỷ niệm của một tập đoàn đối tác tầm cỡ. Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng sau "vụ mất tích" hụt ở sân bay.

Tô Diệp ngồi khép nép ở góc ghế, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi. Cô đang mặc một chiếc váy dạ hội màu đen bằng lụa cao cấp, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, xẻ cao đến tận đùi. Nhìn từ bên ngoài, cô đẹp như một nữ thần bóng đêm, kiêu sa và lộng lẫy. Nhưng chỉ có cô và người đàn ông bên cạnh mới biết bí mật nhục nhã bên dưới lớp lụa mỏng manh ấy.

"Diệp Diệp, em ngồi thẳng lên nào." Thẩm Quân thong thả điều chỉnh măng sét áo, giọng nói trầm thấp đầy quyền lực. "Đừng để người ta thấy tiểu thư nhà họ Thẩm thiếu tự tin như vậy."

Tô Diệp run rẩy, mỗi cử động nhỏ của cô đều khiến lớp vải lụa cọ xát trực tiếp vào da thịt nhạy cảm. Trước khi đi, chính tay Thẩm Quân đã vứt bỏ toàn bộ nội y của cô. Anh nói rằng anh muốn cảm nhận em một cách "chân thực" nhất trong suốt buổi tiệc.

"Anh... em thấy không khỏe, chúng ta về nhà được không?" Cô cầu xin, giọng run lên vì sợ hãi.

Thẩm Quân không trả lời. Anh vươn tay, luồn vào dưới gấu váy xẻ cao của cô, những ngón tay lạnh lẽo lướt dọc bắp đùi trắng ngần rồi dừng lại ngay tại chiếc vòng vàng ở cổ chân. Anh nhẹ nhàng nhấn một nút trên thiết bị cầm tay.

Tít.

Một luồng rung động cực nhỏ, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng phát ra từ chiếc vòng chân, truyền thẳng vào hệ thần kinh của cô. Tô Diệp khẽ rên rỉ, cơ thể cong lên vì sự kích thích đột ngột.

"Ngoan nào. Nếu em biểu hiện tốt, anh sẽ tắt nó sớm. Còn không..." Anh ghé sát tai cô, hơi thở nồng nàn vị rượu vang, "Anh sẽ tăng mức độ lên ngay giữa khán phòng đấy."

Bữa tiệc diễn ra tại sảnh lớn của một khách sạn 5 sao. Tiếng nhạc giao hưởng du dương hòa cùng tiếng va chạm của ly thủy tinh và những lời chúc tụng sáo rỗng. Thẩm Quân lịch lãm trong bộ vest đuôi tôm, một tay cầm ly champagne, tay kia hờ hững đặt trên eo Tô Diệp, kéo cô sát vào mình.

"Chào Thẩm tổng, đây là em gái của anh sao? Quả nhiên là mỹ nhân, danh bất hư truyền." Một đối tác trung niên tiến lại gần, ánh mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ pha chút thèm khát nhìn vào bờ vai trần của Tô Diệp.

Thẩm Quân mỉm cười xã giao, nhưng bàn tay đang đặt trên eo cô lại bắt đầu luồn vào trong tà váy xẻ, ngón tay cái miết mạnh vào phần hông trần của cô.

Tô Diệp sững người, hơi thở trở nên dồn dập. Cô phải dùng hết sức bình sinh để duy trì nụ cười gượng gạo trên môi. Cô cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải, cảm nhận được sự trống rỗng và lạnh lẽo của không gian khi không có gì che chắn bên dưới.

"Em gái tôi hơi nhát, mong ông thông cảm." Thẩm Quân thản nhiên nói, trong khi ngón tay anh bắt đầu di chuyển sâu hơn, trêu đùa một cách tàn nhẫn ngay khi vị đối tác đang thao thao bất tuyệt về hợp đồng mới.

Tô Diệp bám chặt lấy cánh tay Thẩm Quân, móng tay cắm sâu vào lớp vải vest của anh. Cô cảm thấy mình như đang đứng bên bờ vực. Chỉ cần anh tiến thêm một chút, hoặc cô sơ sảy một chút, tiếng rên rỉ sẽ bật ra khỏi cổ họng. Sự kích thích từ chiếc vòng chân cộng với sự đụng chạm trực tiếp khiến đôi chân cô mềm nhũn, toàn bộ trọng lượng cơ thể phải dựa hẳn vào người anh.

"Tô tiểu thư, cô thấy sao về dự án này?" Vị đối tác bất ngờ quay sang hỏi cô.

Tô Diệp giật mình, đầu óc quay cuồng. Thẩm Quân lúc này lại tăng thêm lực tay, một sự xâm nhập đột ngột khiến cô suýt nữa thì thét lên.

"Tôi... tôi thấy... rất tuyệt ạ." Cô nói trong hơi thở đứt quãng, gương mặt đỏ ửng như người đang số tâm thần.

"Xem kìa, tiểu thư còn thẹn thùng quá." Mọi người xung quanh cười rộ lên, cho rằng cô đang xấu hổ trước người lạ. Không một ai nghi ngờ rằng ngay giữa đám đông hào nhoáng này, một cuộc chiếm đoạt thầm lặng đang diễn ra.

Buổi tiệc kéo dài hai tiếng đồng hồ, và đối với Tô Diệp, đó là hai tiếng hành hình. Thẩm Quân dắt cô đi qua hết nhóm đối tác này đến nhóm đối tác khác. Ở mỗi nơi, anh đều có những cách "trêu đùa" khác nhau: lúc thì ép cô đứng sát vào cạnh bàn đá lạnh lẽo, lúc thì giả vờ đánh rơi khăn tay để cúi xuống chạm vào chân cô thật lâu.

Sự vụng trộm công khai này khiến tâm trí Tô Diệp hoàn toàn hỗn loạn. Cô cảm thấy nhục nhã vì bị đối xử như một món đồ chơi, nhưng một phần tăm tối trong cô lại trỗi dậy cảm giác hưng phấn đến điên dại. Cái cảm giác bị phơi bày bí mật ngay trước mặt hàng trăm người mà không ai hay biết khiến adrenalin trong máu cô tăng vọt.

Khi buổi tiệc kết thúc và cả hai bước vào thang máy riêng của khách sạn, Thẩm Quân lập tức ấn nút dừng khẩn cấp.

Anh thô bạo ép cô vào vách kính của thang máy, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố rực rỡ bên dưới.

"Em chịu đựng giỏi lắm, Diệp Diệp ạ." Anh tháo cà vạt, đôi mắt rực lên ngọn lửa dục vọng không còn che giấu. "Bây giờ, anh sẽ thưởng cho em vì sự ngoan ngoãn đó."

Anh kéo mạnh khóa kéo phía sau chiếc váy dạ hội. Lớp lụa đen tuột xuống, để lộ cơ thể hoàn mỹ không một mảnh vải che thân của cô dưới ánh đèn neon huyền ảo từ bên ngoài hắt vào. Tô Diệp không còn sức để phản kháng, cô chỉ biết vòng tay qua cổ anh, đón nhận nụ hôn nồng cháy.

Tại nơi cao nhất của thành phố, trong chiếc hộp kính lơ lửng, họ lại một lần nữa chìm vào vòng xoáy của tội lỗi. Thẩm Quân chiếm lấy cô một cách cuồng nhiệt, đánh dấu chủ quyền sau một đêm dài "trưng bày" cô trước mắt thiên hạ. Tô Diệp nhìn ra cửa kính, thấy bóng dáng mình nhạt nhòa trong ánh đèn thành phố, cô nhận ra mình đã thực sự trở thành một phần trong trò chơi biến thái của anh — một con búp bê lộng lẫy không có quyền mặc nội y, không có quyền tự do, và chỉ có thể nở rộ trong bàn tay của kẻ mang danh anh trai.