MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 15: VŨ ĐIỆU TRÊN BỜ VỰC

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 15: VŨ ĐIỆU TRÊN BỜ VỰC

956 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa phòng nghỉ số 808 khép lại, nhưng không có tiếng chốt khóa. Thẩm Quân cố tình để hé một khe nhỏ, đủ để ánh sáng từ hành lang bên ngoài lọt vào thành một vệt dài sắc lạnh trên sàn thảm đỏ.

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của nhân viên phục vụ, tiếng cười nói của những khách mời đi tìm nhà vệ sinh hay nơi hút thuốc vang lên rõ mồn một. Chỉ cách một cánh cửa không khóa, sự hào nhoáng của buổi tiệc vẫn đang tiếp diễn. Còn bên trong này, bóng tối đang bao trùm lấy sự tội lỗi.

"Anh... sao không khóa cửa?" Tô Diệp thều thào, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn.

Thẩm Quân không trả lời. Anh đẩy cô ngã xuống chiếc bàn làm việc bằng gỗ ngay cạnh cửa ra vào. Anh thong thả tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm lách cách trong không gian tĩnh lặng nghe như tiếng tim đập của cô.

"Như vậy chẳng phải kích thích hơn sao?" Anh ghé sát tai cô, giọng khàn đặc. "Chỉ cần một ai đó vô tình đẩy cửa bước vào, họ sẽ thấy tiểu thư thanh khiết nhà họ Thẩm đang trong tư thế này... dưới thân anh trai mình."

"Không... làm ơn..."

Tô Diệp định vùng dậy nhưng Thẩm Quân đã ép chặt cô xuống. Một tay anh giữ lấy hai cổ tay cô, tay kia thô bạo vén cao tà váy dạ hội lụa đen. Vì không có nội y từ trước, toàn bộ sự nhạy cảm của cô phơi bày trực tiếp trước làn không khí lạnh lẽo của phòng điều hòa.

"Suỵt. Im lặng nào. Em mà hét lên, người ta sẽ vào đấy."

Thẩm Quân bắt đầu xâm chiếm. Anh không dùng sự dịu dàng của một người tình, mà dùng sự chiếm đoạt của một kẻ sở hữu. Sự va chạm da thịt giữa họ tạo ra những âm thanh ám muội, hòa lẫn với tiếng nhạc giao hưởng văng vẳng từ hội trường xa xa.

Mỗi lần có tiếng bước chân đi ngang qua hành lang, cơ thể Tô Diệp lại co rút lại vì sợ hãi. Sự căng thẳng tột độ khiến các nhóm cơ của cô thắt chặt, vô tình tạo ra một loại khoái cảm đau đớn nhưng mãnh liệt chưa từng có. Cô phải cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng rên rỉ.

"Anh... dừng lại... có người..." Cô thảng thốt khi nghe thấy tiếng một nhóm phụ nữ đang đứng ngay ngoài cửa phòng bàn tán về bộ váy của cô lúc nãy.

"Ồ, cô em gái của Thẩm tổng đúng là xinh đẹp, nhưng trông có vẻ mệt mỏi quá, hình như vừa vào phòng nghỉ rồi?" Giọng nói của một quý bà vang lên rõ mồn một qua khe cửa hở.

Thẩm Quân nghe thấy, nhưng thay vì dừng lại, anh lại càng thúc mạnh hơn, như muốn chứng minh cho cả thế giới biết người phụ nữ bên trong này thuộc về ai. Anh xoay người cô lại, ép mặt cô sát vào khe cửa hở.

Tô Diệp kinh hãi nhìn thấy qua khe cửa nhỏ ấy, bóng dáng của những vị khách mời đang đi lại. Chỉ cần một người trong số họ tò mò nhìn vào, cuộc đời cô sẽ chấm dứt. Sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng, nhưng đồng thời, một luồng điện khoái cảm điên cuồng chạy dọc sống lưng. Sự mạo hiểm này như một liều thuốc phiện, khiến cô vừa ghê tởm vừa khao khát.

"Nhìn đi, Diệp Diệp." Thẩm Quân thầm thì, giọng nói chứa đầy sự biến thái và thỏa mãn. "Họ đang tung hô em, họ đang tìm em... nhưng em lại đang ở đây, run rẩy dưới sự hành hạ của anh."

Anh nắm lấy chiếc vòng chân vàng hồng, kích hoạt chế độ rung nhẹ nhất. Sự cộng hưởng giữa nỗi sợ bị phát hiện và sự kích thích nhân tạo khiến Tô Diệp hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn sức để phản kháng, chỉ biết bám chặt vào mép bàn, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực.

Nụ hôn của Thẩm Quân rơi xuống gáy cô, nóng rực và đầy tính đánh dấu. Anh như một con thú dữ đang thưởng thức con mồi ngay giữa bầy đàn mà không ai hay biết. Sự chiếm hữu độc tài này khiến anh đạt đến đỉnh điểm của sự hưng phấn.

Khi mọi thứ kết thúc trong một cơn chấn động mãnh liệt, Tô Diệp đổ gục xuống ngực anh, mồ hôi hòa cùng nước mắt ướt đẫm. Ngoài hành lang, tiếng bước chân xa dần, buổi tiệc bắt đầu tàn.

Thẩm Quân thong thả chỉnh lại trang phục, đeo lại thắt lưng như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh lấy khăn tay tỉ mỉ lau đi những dấu vết trên chân cô, rồi kéo chiếc váy dạ hội xuống, che đậy đi toàn bộ sự hoen ố bên trong.

"Về thôi. Em biểu hiện rất tốt." Anh hôn nhẹ lên môi cô, một nụ hôn mang đầy vẻ ban phát.

Tô Diệp đứng không vững, cô phải dựa hoàn toàn vào người anh để bước ra khỏi phòng. Khi đi ngang qua những vị khách vẫn đang mỉm cười chào xã giao, cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang mang trên mình một bí mật tàng hình. Sự kích thích từ buổi tiệc và căn phòng nghỉ ấy sẽ còn ám ảnh cô trong những giấc mơ dài. Cô nhận ra, Thẩm Quân đã thành công trong việc biến nỗi sợ hãi của cô thành một loại khoái cảm bệnh hoạn, khiến cô càng ngày càng không thể tách rời khỏi anh.