Tiếng chuông báo thức thứ tư vang lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi máy điều hòa trong căn hộ tầng 22. Lâm không mở mắt, anh chỉ vô thức quờ tay trên mặt bàn gỗ phẳng lì, tìm kiếm cái vật thể đang phát ra thứ âm thanh nhức óc ấy để dập tắt nó. Một lần, hai lần, rồi ba lần... ngón tay anh chạm vào những vỏ lon tăng lực rỗng không, những xấp tài liệu nhám xì, cuối cùng mới nhấn được vào màn hình điện thoại đang sáng rực.
Căn phòng lại rơi vào sự im lặng, nhưng là một sự im lặng đầy áp lực. Lâm nằm đó, nhìn đăm đăm lên trần nhà trắng toát, nơi ánh đèn đường hắt qua khe rèm tạo thành một vệt sáng yếu ớt như một vết sẹo trên bóng tối. Anh thấy ngực mình nặng trĩu. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự kiệt quệ len lỏi vào tận xương tủy, cảm giác như một chiếc lò xo bị kéo căng quá mức suốt mười năm trời, và giờ đây nó đã đánh mất khả năng co giãn.
Lâm là một kiến trúc sư tài năng – ít nhất đó là những gì người ta nói trên các mặt báo và trong những buổi tiệc tối xa hoa. Nhưng đối với Lâm, kiến trúc từ lâu đã không còn là những khối hình nghệ thuật. Nó là những deadline (hạn chót) sát nút, là những yêu cầu vô lý từ khách hàng, là những đêm thức trắng để sửa đi sửa lại một chi tiết nhỏ nhặt mà chính anh cũng thấy vô nghĩa.
Anh chậm chạp ngồi dậy, cảm nhận sự rã rời trong từng khớp xương. Khi bước vào phòng tắm, ánh đèn LED rực rỡ khiến anh nheo mắt lại. Trong gương là một người đàn ông ngoài ba mươi với đôi mắt sâu hoắm, quầng thâm lộ rõ và làn da xám xịt như màu của những khối bê tông ngoài kia. Anh vốc nước lạnh vào mặt, cố gắng gột rửa đi cảm giác trì trệ, nhưng dòng nước chỉ làm anh tỉnh táo hơn để nhận ra rằng: Hôm nay lại là một ngày giống hệt ngày hôm qua.
Tiếng thông báo email liên tục vang lên từ phòng khách. “Tinh! Tinh! Tinh!” – âm thanh ấy giống như những mũi kim đâm vào màng nhĩ Lâm. Anh biết đó là gì. Là bản vẽ nhà cao tầng ở quận 1 cần điều chỉnh, là lịch họp khẩn cấp vào lúc chín giờ sáng, là những lời phàn nàn về chi phí vật tư. Mỗi tiếng thông báo là một sợi dây thừng quấn thêm vào cổ, siết chặt lấy sự kiên nhẫn cuối cùng của anh.
Lâm pha cho mình một ly cà phê đen đặc. Mùi cà phê rang xay nồng nặc lan tỏa, nhưng khi chạm vào lưỡi, nó chỉ còn lại vị đắng ngắt và lạnh lẽo. Anh đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ đang bắt đầu nối đuôi nhau như một đàn kiến khổng lồ bên dưới. Người ta vội vã, người ta chen lấn, người ta lao vào cuộc sống như thể nếu dừng lại một giây thôi, họ sẽ bị thế giới này đào thải.
Anh bỗng nhớ về những bản vẽ đầu tiên của mình thời sinh viên. Khi đó, anh vẽ về những ngôi nhà có khoảng sân rộng, nơi nắng có thể xuyên qua tán lá và gió có thể thổi tự do qua những hành lang gỗ. Còn bây giờ, anh đang vẽ nên những cái hộp kín bằng kính và thép, nơi con người ta nhốt mình vào để hít thở không khí nhân tạo.
Một cơn chóng mặt bất chợt ập đến khiến Lâm phải tì tay vào mặt bàn để khỏi ngã. Tim anh đập nhanh, loạn nhịp, một cảm giác hoảng loạn vô cớ dâng lên trong lồng ngực. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục thêm một ngày nào nữa. Không phải là sự lười biếng, mà là một tín hiệu cầu cứu từ chính tâm hồn anh đã bị bỏ đói quá lâu.
Ánh mắt Lâm tình cờ rơi vào chiếc phong bì cũ nằm góc bàn làm việc, thứ mà anh đã nhận được từ văn phòng luật sư tuần trước nhưng chưa đủ can đảm để mở ra kỹ càng. Đó là di chúc của bà nội. Bà đã mất cách đây một tháng, để lại cho anh một ngôi nhà nhỏ và một khu vườn cũ kỹ ở một thị trấn miền biển mà anh đã không về thăm suốt mười lăm năm.
Trong thư, bà chỉ viết vỏn vẹn một dòng mực tím đã sờn màu: "Khi nào mệt quá, hãy về chăm cây hộ bà. Đất sẽ biết cách vỗ về con."
Ngày đó, Lâm đã cười thầm vì nghĩ bà thật lãng mạn hóa sự cực nhọc của nông nghiệp. Nhưng ngay lúc này, khi đứng giữa những bức tường kính lạnh lẽo của căn hộ cao cấp, dòng chữ ấy lại vang lên như một lời thì thầm của định mệnh.
Lâm cầm điện thoại lên. Anh không mở email, không kiểm tra tin nhắn công việc. Anh bấm số của sếp và các cộng sự, gửi đi một tin nhắn ngắn gọn đến mức tàn nhẫn: "Tôi cần nghỉ phép vô thời hạn. Mọi hồ sơ tôi đã bàn giao trên hệ thống."
Sau đó, anh tắt nguồn. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy căn phòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Lâm cảm thấy mình thực sự được hít thở.
Anh không mang theo nhiều đồ đạc. Một vài bộ quần áo giản dị, chiếc máy ảnh cũ đã đóng bụi và bản di chúc của bà. Khi bước ra khỏi cửa, anh không ngoảnh lại nhìn căn hộ tiền tỷ của mình lấy một lần. Anh lao vào thang máy, đi xuống hầm gửi xe và lái chiếc xe của mình ra khỏi thành phố ngay khi nắng sớm bắt đầu len lỏi qua những tòa nhà chọc trời.
Phía sau anh là những chiếc đồng hồ báo thức vẫn đang kiên trì reo vang trong những căn hộ trống rỗng. Phía trước anh là con đường xa lộ tít tắp, dẫn về một nơi mà thời gian không được đo bằng những con số vô hồn trên màn hình điện thoại, mà bằng nhịp điệu của những cơn mưa và sự nảy mầm của những hạt giống dưới đất sâu.
Lâm không biết mình đang đi tìm cái gì, anh chỉ biết rằng mình đang chạy trốn khỏi một phiên bản của chính mình đã quá rệu rã. Và có lẽ, ở khu vườn sau cơn mưa ấy, anh sẽ tìm thấy lại những mảnh vụn của tâm hồn mình đã đánh mất giữa những khối bê tông lạnh lẽo của phố thị.