Con đường dẫn về thị trấn ven biển dài hơn Lâm tưởng. Khi những tòa nhà chọc trời lùi xa dần, thay thế bằng những dải đồi xanh mướt và mùi muối mặn nồng nàn của gió biển, lồng ngực anh mới bắt đầu bớt đi cảm giác bị bóp nghẹt. Chiếc xe của Lâm rẽ vào một con đường mòn nhỏ hẹp, hai bên là những rặng phi lao rì rào trong gió chiều. Cuối con đường ấy, ngôi nhà của bà nội hiện ra, lặng lẽ và trầm mặc như một người già đang ngủ quên giữa dòng thời gian.
Lâm dừng xe, bước xuống và đứng lặng hồi lâu trước cánh cổng gỗ. Thời gian và hơi muối biển đã bào mòn lớp sơn xanh ngày nào, chỉ còn lại những thớ gỗ xám xịt, loang lổ vết mục nát. Sợi dây xích sắt quấn quanh cổng cũng đã rỉ sét, bám chặt lấy thanh gỗ như một lời thề nguyền chung thủy. Anh khó khăn lắm mới tra được chiếc chìa khóa cũ vào ổ, nghe tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Cánh cổng mở ra, kéo theo một tiếng ken két dài rợn người. Và hiện ra trước mắt Lâm không phải là khu vườn rực rỡ trong ký ức tuổi thơ, mà là một sự hoang tàn đến nao lòng.
Cỏ dại mọc lút đầu gối, che lấp cả lối đi bằng đá cuội mà anh từng chạy nhảy ngày nhỏ. Những bụi hồng nhung bà nâng niu giờ chỉ còn là những cành gai khô khốc, vươn dài khẳng khiu như những cánh tay gầy guộc đang cầu cứu. Mấy cây cam, cây bưởi ở góc vườn bị dây leo chằng chịt quấn lấy, lá vàng úa và rụng đầy dưới gốc. Không khí trong vườn đặc quánh mùi lá mục và mùi ẩm mốc của đất lâu ngày không được xới xáo.
Ở giữa khoảng sân ấy, cây ngọc lan cổ thụ – linh hồn của khu vườn – đứng sừng sững. Nhưng nó không còn xanh tốt như trong trí nhớ của Lâm. Thân cây xù xì, những cành lớn đã khô héo, và tuyệt nhiên không có lấy một nụ hoa nào. Nó giống như một lão già kiệt sức, chỉ còn chờ đợi một cơn gió mạnh để gục ngã.
Lâm thở dài, bước chậm rãi vào hiên nhà. Ngôi nhà nhỏ lợp ngói âm dương, tường vôi đã tróc lở nhiều chỗ. Anh đẩy cửa bước vào, một mùi bụi bặm và u buồn xộc vào mũi. Mọi thứ trong nhà vẫn được sắp xếp y nguyên như ngày bà còn sống: chiếc sập gỗ bóng loáng, bộ ấm chén bằng sứ cũ kỹ, và cả chiếc radio mà bà vẫn hay nghe mỗi buổi chiều. Nhưng không còn hơi ấm của con người, căn nhà trở nên lạnh lẽo một cách đáng sợ.
Anh đặt ba lô xuống sàn, ngồi thượt ra chiếc ghế mây ở hiên sau. Từ đây nhìn ra, khu vườn như một mớ hỗn độn không lối thoát. Lâm tự hỏi mình đang làm cái gì ở đây? Anh, một người đàn ông chỉ biết cầm bút vẽ và bấm chuột, giờ đây đối diện với một khu vườn hoang tàn cần sức lao động tay chân thực thụ. Một cảm giác nản lòng dâng lên. Sự im lặng của vùng quê không hề êm đềm như anh tưởng, nó ồn ào theo một cách khác – tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng sóng biển xa xăm vỗ vào ghềnh đá, và cả tiếng thình thịch của trái tim anh đang đầy rẫy sự hoài nghi.
Anh nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay trắng trẻo, mềm mại của một kẻ chỉ sống trong văn phòng máy lạnh. Ngày mai, đôi bàn tay này sẽ phải cầm cuốc, cầm kéo, phải chạm vào đất cát bẩn thỉu. Lâm nhắm mắt lại, cố tìm một lý do để không quay xe trở về thành phố ngay lập tức.
Bỗng nhiên, một cơn gió biển từ đâu thổi tới, lách qua những bụi cỏ dại, mang theo một mùi hương rất nhẹ, rất mơ hồ. Đó không phải mùi hoa, mà là mùi của đất ẩm sắp đổ mưa. Lâm mở mắt, thấy một chú chim nhỏ đậu trên cành ngọc lan khô, nó nghiêng đầu nhìn anh bằng đôi mắt đen láy rồi cất tiếng hót lảnh lót trước khi bay vút đi.
Lâm đứng dậy, đi về phía cây ngọc lan. Anh đưa tay chạm vào lớp vỏ xù xì của nó. Cảm giác thô ráp và lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay. Anh chợt nhận ra, khu vườn này cũng giống như anh. Nó đã bị bỏ mặc quá lâu, bị bóp nghẹt bởi những thứ ký sinh (giống như áp lực công việc của anh), và nó đang chết dần trong sự cô độc.
"Chúng ta đều đang héo úa cả, phải không?" Lâm thì thầm.
Đêm đó, Lâm nằm trên chiếc giường cũ của bà. Mùi của gỗ mít và mùi sáp thơm thoang thoảng khiến lòng anh dịu lại đôi chút. Anh không còn nghe thấy tiếng còi xe, không còn thấy ánh đèn neon rực rỡ của phố thị. Chỉ có tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói. Cơn mưa đầu tiên của anh ở vùng quê này.
Trong bóng tối, Lâm nghĩ về dòng chữ của bà nội: "Đất sẽ biết cách vỗ về con." Anh không chắc đất có vỗ về được một kẻ đã chai sạn cảm xúc như anh hay không, nhưng ít nhất, đêm nay anh đã ngủ được mà không cần đến một viên thuốc hỗ trợ nào. Tiếng mưa rơi đều đặn như một bản nhạc giao hưởng buồn nhưng thanh thản, đưa anh vào giấc ngủ sâu nhất mà anh có được trong suốt mười năm qua. Khu vườn ngoài kia vẫn đang lặng lẽ uống những giọt nước mưa, chờ đợi một cuộc hồi sinh mà chính Lâm cũng chưa biết mình có đủ kiên nhẫn để hoàn thành hay không.