MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gốc Ngọc Lan, Hoa Lại NởChương 3

Dưới Gốc Ngọc Lan, Hoa Lại Nở

Chương 3

1,170 từ · ~6 phút đọc

Lâm tỉnh dậy khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá của cây ngọc lan, chiếu thẳng vào cửa sổ phòng ngủ. Không có tiếng chuông báo thức gào thét, chỉ có tiếng gà gáy xa xăm và tiếng sóng biển vỗ về đều đặn. Anh nằm im một lúc, tận hưởng cảm giác khoan khoái lạ lẫm sau một giấc ngủ dài không mộng mị. Nhưng ngay khi vừa cử động, sự ê ẩm từ những khớp xương sau một chuyến lái xe dài bắt đầu lên tiếng nhắc nhở.

Anh bước ra hiên nhà, vươn vai hít một hơi thật sâu. Không khí buổi sáng ở đây mang vị mặn của muối biển xen lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Nhìn ra khu vườn, vẻ hoang tàn dưới ánh nắng rực rỡ hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết. Những bụi cỏ dại đẫm sương đêm lấp lánh như được đính kim cương, nhưng chúng cũng đang siết chặt lấy những gốc cây ăn quả tội nghiệp.

Lâm quyết định không thể đứng nhìn thêm nữa. Anh thay bộ quần áo cũ, tìm thấy một chiếc cuốc rỉ sét và đôi bao tay vải đã sờn trong kho chứa đồ sau nhà. Bước xuống vườn, đôi giày thể thao đắt tiền của anh ngay lập tức lún sâu vào bùn đất. Lâm khẽ nhíu mày, nhưng rồi anh tặc lưỡi, mặc kệ.

Anh bắt đầu với bụi hồng nhung ngay gần lối đi. Những cành gai sắc nhọn đan xen vào nhau như một mê cung. Lâm lóng ngóng đưa chiếc kéo cắt tỉa vào, cố gắng giải phóng cho gốc hồng đang bị dây leo bìm bìm quấn kín. Nhưng việc làm vườn không hề đơn giản như những video "chữa lành" anh từng xem trên mạng. Chỉ sau mười phút, mồ hôi đã lấm tấm trên trán và đôi bao tay vải mỏng manh bắt đầu thấm ướt nhựa cây.

"Xoẹt!"

Một nhành gai hồng quẹt qua mu bàn tay Lâm khi anh sơ ý kéo mạnh một sợi dây leo. Một lằn đỏ hiện lên, rồi những giọt máu nhỏ li ti bắt đầu rỉ ra. Lâm khựng lại, nhìn vết thương trên đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút máy và di chuột. Một cảm giác bực dọc trào dâng. Tại sao anh lại ở đây? Tại sao anh phải hành hạ bản thân bằng những việc nặng nhọc này thay vì ngồi trong văn phòng mát lạnh và điều hành những dự án nghìn tỷ?

"Này chú, làm vườn mà nóng nảy thế thì cây nó héo theo đấy!"

Một giọng nói trầm thấp, mang đậm âm hưởng địa phương vang lên từ phía hàng rào. Lâm giật mình, ngẩng đầu lên. Một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi tuổi, làn da rám nắng và mái tóc muối tiêu, đang tựa người vào hàng rào gỗ nhìn anh. Trên tay ông ta là một ấm trà gốm đã cũ, khói nghi ngút bốc lên.

Lâm hơi bối rối, anh đưa tay quệt mồ hôi trên trán, vô tình để lại một vệt đất đen trên mặt. "Chào chú. Tôi... tôi chỉ đang dọn dẹp lại chút thôi."

Người đàn ông cười, nụ cười hiền hậu lộ ra những nếp nhăn nơi khóe mắt. "Tôi là ông Ba, hàng xóm cũ của bà nội cậu. Nhìn cậu lóng ngóng thế kia, chắc là dân thành phố mới về hả? Cây hồng đó không cắt thế được đâu, cậu càng kéo mạnh, gai nó càng bám sâu vào da đấy. Phải tỉa từ ngọn vào, gỡ từng chút một thôi."

Ông Ba đặt ấm trà xuống, bước qua cánh cổng gỗ vốn không bao giờ khóa giữa hai nhà, đi thẳng về phía Lâm. Ông cầm lấy chiếc kéo từ tay anh, thực hiện những nhát cắt gọn gàng, dứt khoát. Kỳ lạ thay, những sợi dây leo cứng đầu dưới tay ông lại trở nên ngoan ngoãn.

"Làm vườn cũng như làm người vậy," Ông Ba vừa làm vừa thong thả nói. "Mọi thứ đều phải có trình tự. Cậu không thể bắt một khu vườn hoang xanh tốt lại ngay trong một ngày. Đất nó có cái nhịp của đất. Cậu vội, nó sẽ làm cậu đau."

Lâm đứng lặng, quan sát đôi bàn tay thô ráp nhưng đầy khéo léo của ông Ba. Anh bỗng thấy xấu hổ vì sự thiếu kiên nhẫn của mình. Ông Ba tỉa xong bụi hồng, rồi nhìn lên cây ngọc lan cổ thụ giữa vườn, khẽ thở dài: "Cây này bà cậu quý lắm. Hồi bà còn khỏe, mùa hoa nào nó cũng thơm nức cả xóm. Mấy năm nay bà yếu, nó cũng sầu muộn mà héo hon theo. Cậu về là đúng lúc đấy, nhưng phải kiên trì, cây già rồi, cần nhiều tình thương lắm."

Ông Ba trao lại chiếc kéo cho Lâm, rồi đưa cho anh một tờ lá thuốc nhỏ mà ông vừa hái dưới chân tường. "Vò nát cái này rồi đắp vào vết xước, tí là hết rát. Thôi, tôi về uống trà tiếp đây. Cứ làm từ từ thôi, mệt thì nghỉ, chẳng ai bắt cậu phải hoàn thành hôm nay cả."

Nhìn bóng dáng thong dong của ông Ba khuất sau hàng rào, Lâm nhìn xuống vết xước trên tay mình. Anh làm theo lời ông, vò nát lá thuốc rồi đắp lên. Một cảm giác mát lạnh lan tỏa, làm dịu đi cái rát buốt ban nãy.

Lâm cúi xuống, nhặt chiếc kéo lên. Lần này, anh không còn vội vã. Anh ngồi xuống hẳn nền đất, chậm rãi gỡ từng sợi dây leo đang quấn quanh gốc hồng. Anh bắt đầu quan sát kỹ hơn: dưới lớp lá mục là những mầm xanh nhỏ xíu đang cố gắng vươn lên; trên cành khô là một bọc kén tằm đang chờ ngày hóa bướm.

Đến giữa trưa, Lâm chỉ dọn dẹp được một diện tích nhỏ bằng cái chiếu, nhưng cảm giác thành tựu mang lại thật khó tả. Đôi bàn tay anh bắt đầu lấm lem bùn đất, những vết xước đầu tiên đã khô lại. Anh nhận ra rằng, những đau đớn nhỏ nhặt này thực ra dễ chịu hơn nhiều so với nỗi đau tinh thần mà anh đã mang vác bấy lâu nay.

Khi nắng bắt đầu gay gắt, Lâm vào nhà, nấu một bát mì đơn giản và ngồi hiên sau nhìn ra khu vườn. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy một bát mì gói lại ngon đến thế. Anh không kiểm tra điện thoại, cũng không lo lắng về các bản vẽ. Anh chỉ ngồi đó, nhìn những bụi hồng vừa được "giải cứu" đang khẽ đung đưa trong gió, cảm nhận sự sống đang âm thầm vận hành dưới những lớp cỏ hoang.

Hành trình chữa lành của anh có lẽ đã thực sự bắt đầu, không phải bằng những triết lý cao siêu, mà bằng chính những vết xước rỉ máu trên đôi bàn tay này.