MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gốc Ngọc Lan, Hoa Lại NởChương 10

Dưới Gốc Ngọc Lan, Hoa Lại Nở

Chương 10

1,034 từ · ~6 phút đọc

Sau một đêm ngủ không mộng mị, Lâm thức dậy khi sương mù còn bao phủ mờ ảo trên những rặng phi lao phía xa. Việc đầu tiên anh làm, không còn là với tay tìm chiếc điện thoại, mà là xỏ đôi ủng cao su, lững thững bước ra khoảnh đất quanh gốc ngọc lan.

Mắt Lâm chợt sáng bừng lên. Trên nền đất nâu xám vốn tĩnh lặng bấy lâu, giờ đây xuất hiện những đốm xanh li ti, mỏng manh như những hạt ngọc. Những hạt đậu xanh anh gieo dưới sự hướng dẫn của "thần rừng" Cu Bin đã chính thức tách vỏ.

Lâm quỳ xuống, ghé sát mặt vào mặt đất. Một vài mầm non vẫn còn đội trên đầu lớp vỏ hạt nhăn nheo, trông như những đứa trẻ vừa ngủ dậy còn đang ngái ngủ, cố sức vươn đôi lá mầm hình trái tim ra khỏi lòng đất mẹ. Có cái mầm mạnh mẽ hơn, đã vươn cao được một đốt ngón tay, khoe sắc xanh non tơ đến rợn ngợp giữa không gian hoang tàn xung quanh.

Một cảm giác xúc động lạ lùng dâng lên trong lòng Lâm. Anh từng đứng trước những công trình kiến trúc đồ sộ, từng thấy những khối bê tông khổng lồ được dựng lên trong nháy mắt nhờ máy móc hiện đại. Nhưng chưa bao giờ anh thấy điều gì kỳ diệu như cách một sự sống bé nhỏ này tự mình phá vỡ lớp đất cứng để tìm về phía ánh sáng.

"Chú Lâm! Chú nhìn gì mà chăm chú thế?"

Tiếng ông Ba hàng xóm vang lên cùng tiếng bước chân đạp trên lá khô. Ông đi tới, tay cầm theo một gáo nước làm từ vỏ dừa khô. Nhìn thấy những mầm đậu, ông mỉm cười, đôi mắt nheo lại đầy đắc ý.

"Đấy, cậu thấy chưa? Đất không bao giờ phản bội người có lòng. Cậu kiên nhẫn với nó, nó sẽ tặng lại cho cậu sự sống."

Lâm ngẩng đầu lên, giọng vẫn còn chưa hết ngỡ ngàng: "Cháu không ngờ nó lại nhanh đến thế chú ạ. Mới mấy ngày trước, cháu còn nghĩ chúng sẽ bị kiến tha đi hết."

Ông Ba ngồi xuống bên cạnh, múc một ít nước từ gáo dừa, khéo léo rưới quanh những mầm non, chỉ đủ để làm ẩm đất mà không làm nát lá mầm. "Cậu biết không, cái lúc mầm xanh tách vỏ là lúc nó yếu ớt nhất, nhưng cũng là lúc nó chứa đựng sức mạnh kinh khủng nhất. Để tách được lớp vỏ hạt cứng đó, nó đã phải dùng toàn bộ nhựa sống tích lũy. Con người ta cũng thế thôi cậu Lâm ạ. Muốn lột xác để trở thành một phiên bản mới, ai cũng phải trải qua một cơn đau 'tách vỏ' như thế này."

Lâm im lặng nhìn theo dòng nước thấm vào đất. Anh nghĩ về bản thân mình. Suốt mười năm ở thành phố, anh luôn muốn kết quả phải đến ngay lập tức. Anh muốn bản vẽ được duyệt ngay, muốn dự án được khởi công ngay, muốn thành công phải hiện hữu bằng những con số cụ thể trên bảng lương. Anh đã đánh mất khả năng chờ đợi, đánh mất sự kiên nhẫn với chính tâm hồn mình. Anh đã cố ép mình "nở hoa" trong khi cái gốc rễ bên trong đã mục ruỗng từ lâu.

"Hành trình của cậu mới chỉ bắt đầu từ những cái mầm này thôi," Ông Ba tiếp tục, giọng trầm ngâm. "Giờ là lúc cậu phải bảo vệ chúng. Gió to quá cũng làm gãy, nắng gắt quá cũng làm héo. Kiên nhẫn không chỉ là chờ đợi, mà là sự chăm sóc bền bỉ mỗi ngày."

Buổi sáng hôm đó, Lâm không vội vã làm những việc nặng nhọc. Anh dành cả buổi chỉ để quan sát những mầm đậu. Anh nhận ra rằng mỗi cái mầm đều có nhịp điệu riêng. Có cái mọc thẳng tắp, có cái hơi nghiêng về phía đông để đón nắng. Anh bắt đầu hiểu tại sao bà nội lại viết trong sổ rằng phải "lắng nghe đất".

Lâm lấy chiếc máy ảnh cũ đã phủ bụi bấy lâu ra khỏi ba lô. Anh không chụp những tòa nhà cao tầng hay những con đường tấp nập nữa. Anh nằm dài xuống đất, điều chỉnh ống kính để lấy nét vào một mầm đậu đang còn vương một giọt sương mai. Trong ống kính, thế giới bỗng thu nhỏ lại, nhưng lại vĩ đại hơn bao giờ hết. Sự sống hiện lên chân thực đến từng gân lá nhỏ xíu.

Lâm nhận ra một điều mà trước đây anh chưa từng nghĩ tới: Thiết kế một không gian sống không phải là sắp đặt những vật liệu vô tri, mà là tạo ra một môi trường để sự sống có thể nảy mầm và trưởng thành.

Đến trưa, Cu Bin chạy sang, trên tay cầm theo một con bù nhìn nhỏ xíu bện bằng rơm khô. "Cho chú này, để nó trông chừng mấy bạn đậu, không thì chim sẻ đến mổ sạch đấy!"

Lâm đón lấy con bù nhìn rơm, cười rạng rỡ. "Cảm ơn nhóc nhé. Chú sẽ đặt nó ở vị trí trang trọng nhất."

Khi cắm con bù nhìn nhỏ xuống khoảnh đất xanh mướt, Lâm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Những áp lực về tương lai, những lo âu về việc "phải thành đạt" dường như đã lùi xa. Giờ đây, thế giới của anh chỉ gói gọn trong khoảnh đất quanh gốc ngọc lan, nơi những mầm xanh đầu tiên đang bắt đầu viết nên một câu chuyện mới về sự hồi sinh.

Lâm khẽ chạm nhẹ vào lá mầm nhỏ nhất, thì thầm: "Chào mừng các bạn đã đến. Cảm ơn vì đã dạy tôi cách kiên nhẫn với chính mình."

Phía trên cao, một vài chiếc lá già của cây ngọc lan rơi rụng xuống, như nhường chỗ cho những điều mới mẻ sắp sửa bắt đầu. Cơn bão lòng của Lâm dường như đã tan hẳn, nhường chỗ cho một buổi sáng nắng ấm, thơm nồng mùi đất và vị ngọt của sự khởi đầu.