Sau khi học được cách quan sát từ Cu Bin, Lâm bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho những góc khuất nhất của khu vườn. Phía sau căn nhà, nơi ánh mặt trời chỉ ghé thăm vài tiếng mỗi ngày, là một khu vực bị cỏ gấu và dây leo chiếm giữ hoàn toàn. Chúng đan cài vào nhau chặt chẽ đến mức tạo thành một tấm thảm xanh dày đặc, bóp nghẹt mọi mầm sống khác bên dưới.
Lâm mang cuốc và liềm ra phía sau. Theo bản năng của một kiến trúc sư, anh muốn mọi thứ phải ngăn nắp ngay lập tức. Anh bắt đầu chặt, nhổ, và phát quang một cách đầy quyết liệt. Thế nhưng, cứ hễ anh nhổ xong một nhúm cỏ gấu ở chỗ này, thì chỉ vài giờ sau, anh lại thấy những mầm nhọn hoắt của chúng đâm lên ở chỗ khác. Chúng dẻo dai và bướng bỉnh đến mức khiến Lâm phát điên.
"Loài cỏ đó không ưa bạo lực đâu chú."
Tiếng Cu Bin lại vang lên từ phía hàng rào. Lần này thằng bé cầm theo một củ khoai lang nướng thơm phức, vừa ăn vừa nhìn Lâm đang đánh vật với mớ rễ trắng muốt dai nhách.
Lâm dừng tay, thở dốc: "Chú đã nhổ sạch rễ rồi mà nhóc. Sao nó cứ mọc lại như nấm thế này?"
Cu Bin nuốt miếng khoai, thủng thỉnh: "Rễ nó sâu lắm chú ơi. Nó nối với nhau dưới đất như một cái mạng nhện ấy. Chú càng chặt đứt, nó càng đẻ ra nhiều đầu hơn. Chú phải tìm cái 'củ mẹ' của nó, rồi lấy cả khối đất lên."
Lâm ngồi thụp xuống, nhìn vào đống rễ cỏ vừa nhổ. Anh bỗng lặng người đi. Những cọng cỏ này sao giống với những tham vọng và nỗi lo âu trong lòng anh bấy lâu nay đến thế. Ở thành phố, anh luôn cố gắng "nhổ bỏ" sự mệt mỏi bằng những chuyến du lịch xa hoa, bằng những bữa tiệc ồn ào hay những món đồ đắt tiền. Nhưng đó chỉ là cắt ngọn. Những "củ mẹ" của sự chiếm hữu, của lòng kiêu hãnh và nỗi sợ thất bại vẫn nằm sâu trong tâm trí anh, chờ cơ hội để trồi lên mạnh mẽ hơn.
Anh đã luôn muốn chiếm hữu mọi thứ: một vị trí cao trong công ty, sự nể trọng của đồng nghiệp, những bản thiết kế mang tính biểu tượng. Chính cái khát khao "chiếm hữu" đó đã biến anh thành một mảnh đất khô cằn, nơi hoa cỏ thanh thản không còn chỗ để mọc, chỉ còn những loại "cỏ dại" của áp lực và stress bám rễ sâu hoắm.
Lâm buông chiếc cuốc xuống, anh không vội vàng nữa. Anh dùng tay, chậm rãi lần theo một sợi rễ dài nhất. Anh đào sâu xuống, sâu hơn mức anh nghĩ, cho đến khi chạm vào một cái củ nhỏ xíu, đen nhánh và cứng cáp. Đó chính là "trung tâm điều khiển" của cả một vùng cỏ dại. Khi anh nhấc được cái củ đó lên, cả một dải rễ phụ xung quanh cũng tự động rời khỏi mặt đất.
"Ra là vậy," Lâm lẩm bẩm.
Anh dành cả buổi chiều chỉ để làm một việc duy nhất: đi tìm những cái "củ mẹ". Mỗi lần nhổ được một cái, anh lại cảm thấy như một nút thắt trong lòng mình được tháo gỡ. Anh nhận ra rằng, để giải phóng khu vườn, không phải là tiêu diệt tất cả, mà là thấu hiểu và loại bỏ tận gốc những thứ đang chiếm đoạt không gian sống của kẻ khác.
Khi hoàng hôn buông xuống, một khoảnh đất nhỏ phía sau nhà đã lộ ra màu nâu của đất thịt, thơm mùi nồng nàn của bùn và nước. Lâm không trồng cây ngay vào đó. Theo lời bà nội trong sổ tay, anh rải lên một lớp vôi bột trắng xóa để sát khuẩn và để đất được nghỉ ngơi.
Cu Bin nhìn khoảnh đất trống rồi gật đầu: "Giờ thì đất mới là của chú đấy. Trước đó, nó là của cỏ."
Lâm mỉm cười, một nụ cười đầy chiêm nghiệm. "Cảm ơn nhóc. Chú cũng đang cố gắng lấy lại 'đất' trong lòng mình."
Tối hôm đó, Lâm không đọc sổ tay nữa. Anh ngồi ở hiên nhà, nhìn về phía khoảnh đất vừa được làm sạch. Anh hiểu rằng, sự chiếm hữu không mang lại sức mạnh, nó chỉ mang lại sự ngột ngạt. Khu vườn chỉ thực sự đẹp khi mỗi loài cây đều có không gian để thở, để vươn vai và để nương tựa vào nhau.
Lâm nhìn đôi bàn tay mình, những vết xước cũ đã lành, nhưng đôi bàn tay ấy giờ đây đã biết cách chạm vào đất một cách dịu dàng hơn. Anh không còn muốn kiểm soát khu vườn theo ý mình nữa. Anh muốn cùng nó trưởng thành.
Đêm đó, Lâm ngủ rất ngon. Anh mơ thấy cây ngọc lan cổ thụ không còn khô héo mà bắt đầu nảy ra những mầm non xanh biếc. Và trong giấc mơ, anh thấy mình đang đi dạo trong khu vườn, không mang theo cuốc, không mang theo liềm, chỉ mang theo một trái tim nhẹ tênh, tự do như gió biển.