MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gốc Ngọc Lan, Hoa Lại NởChương 5

Dưới Gốc Ngọc Lan, Hoa Lại Nở

Chương 5

1,217 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, tiết trời trong vắt sau cơn mưa dai dẳng. Lâm thức dậy sớm hơn thường lệ, không phải vì áp lực của những bản vẽ mà vì tiếng chim lích chích chuyền cành trên tán ngọc lan ngay sát cửa sổ. Anh cầm cuốn sổ tay bọc vải hoa của bà nội ra hiên, pha một ấm trà mạn theo đúng cách mà anh thấy ông Ba hàng xóm đã làm.

Trang sổ mở ra ở phần bà viết về mùa xuân: "Đất cũng như người, sau một mùa đông dài sẽ bị nén chặt và khô cứng. Muốn cây đâm chồi, việc đầu tiên không phải là bón phân, mà là phải làm cho đất thở được."

Lâm nhìn xuống đôi bàn tay mình, vết xước hôm qua đã bắt đầu đóng vảy, hơi ngứa và căng. Anh hớp một ngụm trà đắng, cảm nhận cái chát đầu lưỡi rồi ngọt dần nơi cổ họng, y hệt như cái cảm giác làm việc quần quật hôm qua. Anh đứng dậy, vác chiếc cuốc ra vườn. Mục tiêu hôm nay của anh là gốc cây ngọc lan cổ thụ.

Dưới gốc cây, lớp lá mục dày cộp trộn lẫn với cỏ dại tạo thành một tấm thảm kín mít, ngăn cản mọi dưỡng chất thấm xuống rễ. Lâm bắt đầu cúi người, cẩn thận dùng tay bóc từng mảng cỏ gấu dai dẳng. Khi lớp bề mặt lộ ra, anh thấy đất bị nén cứng ngắc, bạc phếch như màu tro bếp.

"Chào cậu Lâm! Nay lại ra 'chiến đấu' với đất à?"

Tiếng ông Ba từ phía bên kia hàng rào lại vang lên. Lần này ông không cầm trà, mà vác theo một cái thúng nhỏ đựng đầy những thứ đen thui, bốc mùi nồng nồng.

"Chào chú Ba. Tôi đang thử làm cho đất thở theo lời bà dạy trong sổ tay." Lâm đáp, quệt mồ hôi trên trán.

Ông Ba bước sang, nhìn vào gốc cây rồi tặc lưỡi: "Bà cậu nói đúng đấy. Nhưng đất này bị bỏ đói lâu quá rồi, nó cạn kiệt nhựa sống. Cậu nhìn xem, không thấy bóng dáng một con giun đất nào, nghĩa là đất đã 'chết' lâm sàng rồi."

Ông hạ cái thúng xuống, bốc một nắm thứ mùn đen ấy rải quanh gốc cây. "Đây là phân chuồng hoai mục tôi ủ từ năm ngoái. Đất cần cái này để mời gọi lũ giun trở về. Cậu cứ cuốc nhẹ lớp mặt lên, trộn nó vào, rồi tưới chút nước. Phải kiên nhẫn, đất không đổi màu ngay được đâu."

Lâm cầm cuốc, bắt đầu nhát đầu tiên. Nhìn thì dễ, nhưng để cuốc mà không phạm vào rễ cây cổ thụ là cả một nghệ thuật. Anh phải quỳ hẳn xuống, dùng một chiếc xẻng nhỏ hơn để khơi gợi từng mảng đất. Trong lúc làm, ông Ba ngồi bệt xuống gạch hiên, thong thả cuốn một điếu thuốc lá sợi.

"Cậu Lâm này, người thành phố các cậu thường xây nhà bằng bê tông, thép nguội, đúng không?" Ông Ba hỏi, mắt nhìn xa xăm về phía biển.

Lâm hơi khựng lại: "Vâng, chủ yếu là những thứ đó. Chúng bền vững và chắc chắn."

"Ừ, bền thì bền thật, nhưng chúng không có linh hồn." Ông Ba nhả một làn khói trắng. "Đất thì khác. Đất có tính khí của nó. Nếu cậu đối xử với đất bằng sự thô lỗ, nó sẽ trả lại sự cằn cỗi. Nếu cậu nâng niu nó, nó sẽ nuôi sống cả gia đình cậu. Hồi xưa, mỗi lần bà nội cậu có chuyện buồn, bà chẳng nói với ai đâu, bà cứ ra gốc ngọc lan này ngồi bới đất, trồng thêm một khóm hoa dại. Bà bảo, đất nó hút hết nỗi buồn của con người rồi chuyển hóa thành sắc hoa."

Lâm dừng tay, nhìn vào đống đất bùn bẩn thỉu trên tay mình. Anh nhớ về những tòa nhà cao tầng mình từng thiết kế — chúng hào nhoáng, lộng lẫy nhưng đúng là chúng chưa bao giờ biết "hút" nỗi buồn cho ai cả. Chúng chỉ làm con người ta cảm thấy xa cách hơn.

Hai người một già một trẻ cứ thế làm việc bên cạnh nhau trong sự im lặng dễ chịu. Lâm cuốc, ông Ba thỉnh thoảng lại chỉ chỗ này cần xới, chỗ kia cần tưới. Đến gần trưa, vùng đất quanh gốc ngọc lan đã trở nên tơi xốp, màu nâu sẫm của phân hữu cơ hòa quyện vào màu bạc của đất cũ, trông như một bức tranh thổ cẩm mới dệt.

Khi ông Ba ra về, Lâm lững thững bước vào nhà định rửa tay, thì chân anh bỗng vấp phải một tấm đá bằng phẳng bị chôn vùi nửa kín nửa hở dưới lớp cỏ ngay cạnh bậc tam cấp. Anh tò mò lấy xẻng cạy lên. Phía dưới không phải là đất, mà là một chiếc hộp nhựa nhỏ được bọc trong nhiều lớp túi nilon chống thấm.

Tim Lâm đập nhanh hơn một nhịp. Anh mang chiếc hộp vào nhà, cẩn thận mở ra. Bên trong là một tập tài liệu được ép nhựa kỹ càng và một bức thư tay khác của bà nội, nhưng nét chữ có vẻ run rẩy hơn bức thư anh đã nhận ở văn phòng luật sư.

"Lâm à, nếu con tìm thấy chiếc hộp này, nghĩa là con đã thực sự bắt đầu chạm tay vào đất, thực sự bắt đầu chăm sóc khu vườn chứ không phải chỉ ghé qua rồi đi. Đây mới là bản di chúc thật sự của bà."

Lâm mở tập tài liệu ra. Đó không phải là giấy tờ nhà đất, mà là những bản vẽ thiết kế bằng tay của chính bà nội. Hóa ra, trước khi về làm dâu ở vùng biển này, bà từng là một người thợ thêu họa tiết kiến trúc. Bà đã vẽ lại toàn bộ sơ đồ khu vườn theo một quy luật rất đặc biệt: mỗi loại cây đều được trồng để hỗ trợ loại cây khác, tạo thành một hệ sinh thái khép kín mà bà gọi là "Khu vườn cộng hưởng".

Cuối bản di chúc, bà viết: "Mọi người cứ nghĩ khu vườn là tài sản, nhưng không phải. Khu vườn là một cơ thể sống. Khi con giúp nó lành lại, con cũng đang tự chữa lành cho chính mình. Đừng cố gắng điều khiển nó, hãy học cách lắng nghe nó."

Lâm ngồi lặng người giữa gian phòng khách phủ đầy ánh nắng chiều. Anh nhận ra rằng chuyến đi này không đơn giản là nghỉ phép. Đây là một khóa học về nhân sinh mà bà nội đã dày công chuẩn bị cho anh suốt bấy nhiêu năm. Dưới lớp bụi thời gian và sự hoang tàn, một bản kế hoạch vĩ đại hơn bất cứ công trình triệu đô nào của anh đang dần lộ diện.

Lâm cầm bút lên, nhưng không phải để vẽ nhà cao tầng. Anh bắt đầu phác thảo lại sơ đồ khu vườn dựa trên những chỉ dẫn của bà. Ngoài kia, một cơn gió biển lùa qua, cây ngọc lan khô héo dường như khẽ rung rinh, như thể nó vừa nhận ra hơi ấm từ một linh hồn đang bắt đầu tỉnh giấc.