Sáng hôm sau, Lâm quyết định tạm gác lại những nhát cuốc để thực hiện một công việc quan trọng hơn: đi chợ phiên của thị trấn. Trong cuốn sổ tay của bà, trang viết về tháng Giêng có dòng: "Hạt giống tốt không nằm ở những bao bì lấp lánh trong cửa hiệu, nó nằm ở đôi bàn tay rám nắng của những người đàn bà ngồi ở góc chợ quê".
Lâm dắt chiếc xe máy cũ của bà ra khỏi kho. Sau một hồi hì hục lau chùi và tra dầu, tiếng máy nổ giòn tan phá tan sự tĩnh lặng của khu vườn. Anh mặc chiếc áo khoác kaki đã sờn, đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống mắt, trông không khác gì một người lao động địa phương nếu không tính đến vẻ thư sinh vẫn còn phảng phất trên khuôn mặt.
Chợ phiên thị trấn nằm sát bờ biển, nơi những con sóng bạc đầu vỗ vào ghềnh đá tạo nên âm thanh rì rào bất tận. Khác với những siêu thị máy lạnh và xe đẩy hàng sáng bóng ở thành phố, chợ quê đón Lâm bằng một luồng không khí đặc quánh mùi cá tươi, mùi khói rơm và cả tiếng cười nói rôm rả, sảng khoái. Ở đây, người ta không dùng những câu xã giao khách sáo. Họ gọi nhau bằng "bà nó", "ông nó", họ mặc cả từng đồng nhưng sẵn sàng tặng thêm một nắm hành, một trái ớt với nụ cười thân thiện.
Lâm lững thững đi về phía góc chợ – nơi những người già ngồi trên những chiếc đòn gỗ thấp tè, trước mặt là những mẹt tre đựng đủ loại hạt giống và cây con. Anh dừng lại trước một bà cụ có khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt nheo lại vì những nếp nhăn thời gian.
"Bà ơi, bà có hạt giống hoa mười giờ và mấy gốc nhài ta không ạ?" Lâm hỏi, cố gắng điều chỉnh tông giọng cho gần gũi nhất.
Bà cụ ngước nhìn Lâm, đôi mắt híp lại: "Cậu ở đâu mới về mà nhìn lạ thế? Muốn trồng hoa à? Đất nhà cậu là đất cát hay đất sét?"
Lâm hơi ngỡ ngàng. Ở thành phố, khi anh mua hạt giống ở cửa hàng hoa kiểng, người bán chỉ quan tâm đến việc anh trả bao nhiêu tiền. Còn ở đây, bà cụ lại quan tâm đến "sức khỏe" của mảnh đất nhà anh.
"Dạ, đất nhà tôi ở phía gần bãi sau, hơi bạc màu một chút vì bỏ hoang lâu ngày ạ."
Bà cụ gật đầu, bàn tay gầy guộc run run bốc một nắm hạt giống đựng trong túi giấy thủ công đưa cho anh: "Đất bạc thì đừng trồng hoa ngay. Đây, bà cho ít hạt đậu xanh và đậu phộng. Về gieo xuống, khi cây lớn bằng gang tay thì cuốc lật cả cây xuống đất làm phân xanh. Đất có 'ăn' thì hoa mới có 'sắc'. Cứ vội là hỏng hết."
Lâm đón lấy túi hạt giống, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay bà cụ truyền sang. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng việc trồng một bông hoa lại bắt đầu từ việc trồng đậu để nuôi đất. Bài học về sự khiêm nhường và quy luật cộng sinh của tự nhiên cứ thế thấm dần vào anh một cách tự nhiên, không cần bất cứ giáo trình kiến trúc nào.
Trong lúc đợi bà cụ gói thêm mấy gốc nhài, Lâm nhìn thấy một nhóm người lao động đang ngồi ăn cháo lòng ở sạp bên cạnh. Họ mặc những bộ quần áo bảo hộ lấm lem bùn đất, vừa ăn vừa bàn tán xôn xao về vụ mùa, về giá cá và cả về những ước mơ giản dị là sửa lại cái mái nhà trước mùa bão.
Có một sự kết nối kỳ lạ len lỏi trong lòng Lâm. Anh nhận ra mình từng đứng trên đỉnh cao của những tòa tháp, vẽ nên những không gian sống cho giới thượng lưu, nhưng anh lại chưa bao giờ thực sự hiểu "sống" là gì. Những người lao động này, họ không có những bản vẽ triệu đô, nhưng họ sống một cách trọn vẹn với từng hơi thở của đất trời. Cái "tôi" của một kiến trúc sư thành đạt, sự kiêu hãnh của một kẻ nắm giữ những dự án lớn, bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng và tan biến như bọt biển.
"Của cậu đây. Nhớ là đừng tưới nước nhiều quá nhé, đất cát giữ nước kém nhưng dễ làm thối rễ nếu đọng nước đấy." Bà cụ dặn dò thêm khi trao túi cây con cho anh.
Lâm cảm ơn rồi dạo thêm một vòng qua sạp bán dụng cụ làm vườn. Anh mua thêm một chiếc cuốc mới, một chiếc ủng cao su và một chiếc nón lá. Khi trở ra xe, đôi vai anh trĩu nặng những túi đồ, nhưng bước chân lại nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.
Trên đường về, Lâm đi qua một dải cát trắng xóa, nơi những chiếc thuyền thúng của ngư dân vừa cập bến. Ánh bình minh rực rỡ hắt xuống mặt biển, dát vàng lên những con sóng. Anh dừng xe, đứng lặng nhìn về phía chân trời. Phía đó là thành phố, nơi những đồng nghiệp của anh giờ này chắc đang cuống cuồng với những bản báo cáo và những cuộc họp căng thẳng. Còn anh, ở đây, chỉ có gió biển và những hạt đậu giống trong túi áo.
Lâm nhận ra, chuyến xe khách đưa anh về đây không chỉ là chuyến đi chạy trốn. Đó là chuyến xe chở anh về phía bình minh của chính mình – nơi những giá trị giả tạo bị lột bỏ, chỉ còn lại sự chân thật giữa con người và thế giới chung quanh.
Về đến nhà, việc đầu tiên Lâm làm là mang những hạt đậu ra gieo ở khoảnh đất mà hôm qua anh và ông Ba đã xới xốp quanh gốc ngọc lan. Anh cúi xuống, dùng ngón tay ấn từng hạt mầm xuống lòng đất sâu. Anh không còn sợ bùn đất dính vào móng tay, cũng không còn lo lắng về việc đôi bàn tay mình sẽ thô ráp.
Khi hạt giống cuối cùng được lấp đất, Lâm đứng dậy, nhìn cây ngọc lan vẫn im lìm trong nắng chiều. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản nhất trong suốt mười năm qua.
"Đợi một chút nhé," Lâm thì thầm với cái cây già. "Chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu lại, từ những hạt đậu nhỏ bé này."