Tầng 45 của tòa tháp Prime lúc mười giờ đêm yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản. Hạ Diệp Linh đứng trước cánh cửa gỗ mun của phòng Giám đốc điều hành, bàn tay siết chặt tập hồ sơ đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Mười năm trước, cô là nữ vương của trường trung học, kẻ dẫm nát lòng tự trọng của người khác dưới gót giày hiệu. Mười năm sau, cô đứng đây, run rẩy trong bộ đồ công sở chật hẹp, chờ đợi lòng khoan dung của một kẻ mà cô từng coi là rác rưởi.
"Vào đi."
Giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung lạnh lẽo phát ra từ phía sau cánh cửa. Linh hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Trình Duy Nam ngồi đó, bóng dáng cao lớn của anh chìm trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bàn vàng nhạt. Anh không mặc áo vest, chỉ có chiếc sơ mi trắng được nới lỏng cúc cổ, tay áo xắn cao để lộ đôi cẳng tay săn chắc với những đường gân nam tính ẩn hiện.
"Giám đốc Trình... tôi mang bản giải trình dự án đến."
Nam không ngước mắt lên, ngón tay dài của anh gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn gỗ. Sự im lặng kéo dài khiến Linh cảm thấy không khí quanh mình như bị rút cạn. Cô bước lại gần, đặt tập hồ sơ xuống bàn. Đúng lúc đó, Nam đột ngột ngước lên.
Ánh mắt anh sắc lẹm, đóng đinh vào khuôn mặt đang trang điểm kỹ càng của Linh. Anh đứng dậy, thong thả bước vòng qua chiếc bàn lớn. Mỗi bước chân của anh như một nhát búa nện vào dây thần kinh của cô.
"Ngày xưa em đâu có rụt rè thế này, Linh?" Anh dừng lại ngay sát cô, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi thuốc lá đắt tiền bao vây lấy cô. "Em từng rất giỏi trong việc đứng từ trên cao nhìn xuống tôi mà."
Linh lùi lại, nhưng lưng cô đã chạm vào cạnh bàn lạnh buốt. Nam không để cô thoát, anh chống cả hai tay xuống bàn, nhốt cô vào giữa lồng ngực mình. Khoảng cách gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, một thứ nhiệt lượng mạnh mẽ của người đàn ông đang ở đỉnh cao quyền lực.
"Tôi cần công việc này," Linh khàn giọng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
Nam khẽ nhếch môi. Anh không trả lời, thay vào đó, anh đưa tay nắm lấy eo cô, kéo mạnh một cái. Cơ thể Linh va vào người anh, sự mềm mại của cô đối lập hoàn toàn với lồng ngực cứng như thép của Nam.
Ngay lập tức, Linh đông cứng người. Ở vị trí này, cô cảm nhận rõ mồn một sự hiện diện đầy ngạo mạn của "thứ đó" phía dưới lớp vải quần tây phẳng phiu của anh. Sự căng cứng, nóng hổi và to lớn của bản năng đàn ông đang tì sát vào vùng đùi trong nhạy cảm của cô, ngăn cách chỉ bởi lớp vải mỏng manh. Nó nóng như một thỏi thép nung, cứng nhắc và tràn đầy sự xâm lược, như đang muốn khẳng định vị thế chủ nhân trước sự run rẩy của cô.
Linh nín thở, gương mặt đỏ bừng vì nhục nhã nhưng cơ thể cô lại phản bội bằng một cơn rùng mình khoái cảm chạy dọc sống lưng.
"Em đang run sao?" Nam cúi xuống, môi anh suýt chạm vào vành tai cô. "Nơi này của em... dường như đang rất chào đón tôi."
Bàn tay anh trượt xuống dưới, áp sát vào vùng trũng giữa hai đùi Linh. Qua lớp ren mỏng, anh dùng lòng bàn tay thô ráp xoa nhẹ, cảm nhận sự ẩm ướt nồng nàn đang thấm ra. Sự cọ xát đầy tính toán ấy khiến lý trí của Linh vỡ vụn. Mỗi lần anh ép sát người hơn, cô lại cảm nhận được sự cứng cáp hoang dại kia đang đòi hỏi được chiếm đoạt, được phá vỡ lớp vỏ kiêu hãnh cuối cùng của cô.
"Trình Duy Nam... đừng..." Linh nấc nhẹ, đôi tay cô vô thức bám chặt vào vai anh, móng tay găm vào lớp áo sơ mi.
"Đừng? Hay là nhiều hơn?"
Nam dùng một tay nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Anh chen vào giữa hai chân cô, ép sự nóng bỏng, cương cứng của mình vào thẳng nơi nhạy cảm nhất. Sự tương phản giữa mặt bàn lạnh buốt và cái nóng hực nồng nàn từ người Nam khiến Linh hoàn toàn mất đi phương hướng.
Trong văn phòng tối tăm, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và tiếng vải cọ xát đầy khiêu khích. Cuộc trả thù của Nam không bắt đầu bằng những lời mắng chửi, nó bắt đầu bằng việc khiến cô phải khao khát chính kẻ mình từng coi khinh.