MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gót Giày Kiêu HãnhChương 2: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG BÓNG TỐI

Dưới Gót Giày Kiêu Hãnh

Chương 2: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG BÓNG TỐI

921 từ · ~5 phút đọc

Sự lạnh lẽo của mặt bàn gỗ mun đối lập hoàn toàn với sức nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể Trình Duy Nam. Hạ Diệp Linh thấy mình như một con cá mắc cạn, bị treo lơ lửng giữa sự nhục nhã và một loại khoái cảm hoang dại mà cô chưa từng nếm trải.

Nam không vội vàng dứt điểm. Anh tận hưởng sự run rẩy của cô. Bàn tay anh vẫn áp chặt nơi vùng trũng nhạy cảm, cảm nhận sự ẩm ướt nồng nàn đang thấm qua lớp ren mỏng, minh chứng cho sự phản bội của cơ thể cô trước lý trí. Sự cứng cáp của anh vẫn tì sát, nhịp nhàng gây áp lực lên nơi mềm mại nhất, khiến mỗi hơi thở của Linh đều trở nên đứt quãng, nghẹn ngào.

"Buông... buông tôi ra..."

Linh thầm thì, nhưng đôi chân cô lại vô thức quấn nhẹ lấy hông anh, một phản ứng bản năng để tìm kiếm điểm tựa khi thế giới quanh cô đang quay cuồng. Nam khẽ cười, một tiếng cười trầm đục phát ra từ lồng ngực vững chãi. Anh buông tay khỏi eo cô, thong thả lùi lại một bước, nhưng ánh mắt vẫn đóng đinh vào đôi chân trần đang buông lơi trên mặt bàn của Linh.

Sự mất mát nhiệt độ đột ngột khiến Linh rùng mình. Cô vội vã khép chân lại, kéo vạt váy công sở đã xộc xệch xuống để che đi sự bừa bộn của chính mình.

Nam quay trở lại ghế ngồi, thản nhiên như thể màn "tra tấn" bằng dục vọng vừa rồi chưa từng xảy ra. Anh lấy từ trong ngăn kéo ra một xấp tài liệu mỏng, đẩy về phía cô.

"Ký đi."

Linh cầm lấy tờ giấy, đôi tay vẫn còn vương lại dư vị của sự nóng bỏng ban nãy. Mắt cô mở to khi đọc những dòng chữ trên đó. Đây không phải là một bản giải trình dự án, cũng chẳng phải hợp đồng lao động thông thường.

"Điều khoản bổ sung: Nhân viên Hạ Diệp Linh có trách nhiệm túc trực tại phòng làm việc của Giám đốc điều hành sau 20 giờ mỗi ngày. Thực hiện mọi yêu cầu cá nhân để bù đắp cho những tổn thất tinh thần trong quá khứ của bên B."

"Anh... anh điên rồi sao? Đây là quấy rối tình dục!" Linh run giọng, tờ giấy trên tay cô nhăn nhúm lại.

Nam tựa lưng vào ghế da, đan hai tay vào nhau. Dưới ánh đèn, gọng kính vàng của anh phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo.

"Quấy rối? Em nên nhớ, chính cơ thể em vừa cầu xin tôi đấy thôi." Anh nghiêng đầu, giọng điệu đầy vẻ nhạo báng. "Gia đình em đang nợ 5 tỷ đồng. Mẹ em cần ca phẫu thuật tim vào tháng sau. Nếu em bước ra khỏi cánh cửa này mà không có chữ ký của tôi vào bản duyệt dự án, mọi thứ sẽ kết thúc. Em chọn đi: Sự kiêu hãnh hão huyền từ thời cấp ba, hay là mạng sống của mẹ em?"

Linh thấy cổ họng đắng ngắt. Nam đã điều tra cô. Anh biết rõ mọi tử huyệt của cô và dùng chúng để đan thành một tấm lưới không lối thoát. Anh không dùng vũ lực để bắt cô phục tùng, anh dùng sự túng quẫn để buộc cô phải tự dâng hiến mình vào miệng cọp.

"Tại sao lại là tôi? Anh có thiếu phụ nữ đâu?"

Nam đứng dậy, bước lại gần cô một lần nữa. Lần này, anh không chạm vào vùng nhạy cảm của cô, mà dùng ngón tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào sự thù hận sâu hoắm trong mắt mình.

"Vì tiếng khóc của em nghe hay hơn những kẻ khác," anh thì thầm, hơi thở nồng mùi bạc hà phả lên môi cô. "Và vì tôi muốn nhìn thấy 'nữ vương' của năm đó bị vấy bẩn bởi chính kẻ mà em từng gọi là súc vật."

Nam cầm lấy cây bút máy đắt tiền, đặt vào tay Linh. Ngón tay anh bao lấy tay cô, dẫn dắt cô hạ bút. Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài, rơi xuống mặt giấy phẳng phiu ngay cạnh chữ ký của mình.

"Tốt lắm," Nam thu hồi bản hợp đồng, ánh mắt anh tối lại khi nhìn thấy vệt nước mắt của cô. Sự tàn nhẫn trong lòng anh không giảm đi, mà dường như càng cháy rực hơn trước sự yếu đuối của cô.

Anh bất ngờ cúi xuống, không phải để hôn, mà để ngửi mùi hương trên cổ cô lần cuối trước khi ra lệnh:

"Về đi. Sáng mai, hãy mang cà phê vào phòng tôi lúc 7 giờ. Và nhớ... đừng mặc đồ lót. Tôi muốn kiểm tra xem em có thực hiện đúng tinh thần 'sẵn sàng phục vụ' hay không."

Linh bàng hoàng nhìn anh, nhưng Nam đã quay lưng lại, tập trung vào màn hình máy tính như thể cô không còn tồn tại. Cô bước ra khỏi phòng, đôi chân như đi trên bông. Sự trả thù của Nam không chỉ là thể xác, nó là một cuộc bào mòn nhân phẩm đầy tinh vi. Đêm đó, Linh biết mình đã chính thức bước vào một địa ngục mang tên Trình Duy Nam – nơi mà mỗi lần chạm vào nhau là một lần cô bị xé toạc giữa lòng hận thù và sự thèm khát bản năng đầy tội lỗi.