MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gót Giày Kiêu HãnhChương 3: TRỐNG RỖNG VÀ ÁM ẢNH

Dưới Gót Giày Kiêu Hãnh

Chương 3: TRỐNG RỖNG VÀ ÁM ẢNH

925 từ · ~5 phút đọc

Cơn gió lạnh buổi sớm của thành phố luồn qua lớp áo sơ mi mỏng mảnh, khiến Hạ Diệp Linh rùng mình. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài chẳng thấm tháp gì so với cảm giác trống trải, nhồn nhột đến phát điên ở bên trong.

Thực hiện mệnh lệnh tàn nhẫn của Nam, sáng nay cô đã bước ra khỏi nhà mà không có lớp vải ren bảo vệ cuối cùng. Mỗi bước đi, sự cọ xát trực tiếp của lớp váy bút chì bằng vải tuýt vào vùng da thịt nhạy cảm nhất khiến cô thấy mình như đang khỏa thân giữa chốn đông người. Sự nhạy cảm bị đẩy lên mức cực hạn; chỉ một cơn gió nhẹ hay nhịp chuyển động của thang máy cũng khiến vùng dưới của cô run rẩy, tiết ra thứ dịch vị nồng nàn của sự lo âu.

7 giờ kém 5 phút. Linh đứng trước cửa phòng Giám đốc, tay bưng khay cà phê nóng hổi. Cô cố gắng điều hòa nhịp thở, nhưng trái tim cứ đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

"Vào đi."

Vẫn là giọng nói ấy, lãnh đạm và đầy uy quyền.

Nam đang đứng bên cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới. Anh đã mặc đủ bộ Suit ba mảnh màu xám tro, trông lịch lãm và xa cách đến mức khó tin rằng đêm qua anh đã dùng đôi tay kia để nhào nặn cơ thể cô thành một đống hỗn độn.

"Cà phê của anh..." Linh đặt khay xuống bàn, mắt cúi gầm.

Nam thong thả quay lại. Ánh nhìn của anh không dừng lại ở gương mặt cô, mà chậm rãi quét từ cổ xuống đến đôi chân dài đang khép chặt lại vì lo sợ. Anh bước tới, tiếng giày da nện trên sàn thảm nghe âm trầm, đầy áp lực.

"Em có vẻ không thoải mái," Nam đứng đối diện cô, khoảng cách vừa đủ để anh có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của người phụ nữ vừa trải qua một đêm mất ngủ.

"Tôi... tôi đã làm theo ý anh." Linh khàn giọng.

Nam khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn thỏa mãn. Anh cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đột ngột đặt nó xuống. "Cúi xuống, nhặt cây bút lên cho tôi."

Linh nhìn xuống sàn. Một cây bút máy đang nằm ngay dưới chân Nam. Cô hiểu anh đang muốn gì. Sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng, nhưng hình ảnh mẹ cô trên giường bệnh lại hiện ra, đè bẹp chút kháng cự cuối cùng.

Linh chậm rãi khụy gối, cúi người xuống. Khi cô cúi thấp, vạt váy bó sát bị kéo căng lên, để lộ toàn bộ phần đùi trắng ngần. Vì không có đồ lót, sự trống rỗng hoàn toàn giữa hai chân cô hiện ra trước mắt Nam như một lời mời gọi đầy tội lỗi. Cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh đang "ăn tươi nuốt sống" vùng kín đáo nhất của mình.

Nam không đứng yên. Anh bước thêm một bước, khiến mũi giày da của anh chạm vào những ngón tay đang run rẩy của cô.

"Đứng lên," anh ra lệnh, giọng đã trở nên khàn đục hơn.

Khi Linh vừa đứng thẳng dậy, Nam đã túm lấy eo cô, xoay người cô lại và ép chặt cô vào mặt bàn làm việc. Anh đứng phía sau, áp sát lồng ngực vững chãi vào lưng cô. Lần này, sự tiếp xúc còn mãnh liệt hơn đêm qua. Qua lớp quần tây đắt tiền, "vật chứng" của sự hưng phấn của Nam – cây gậy thịt cứng như đá, nóng bỏng và cuồn cuộn sức mạnh – tì thẳng vào khe mông của Linh.

Sự va chạm trực tiếp giữa lớp vải quần của anh và làn da trần trụi, ẩm ướt của cô tạo ra một sức nóng kinh người. Linh nấc lên một tiếng, đôi tay bấu chặt lấy cạnh bàn để không bị ngã khuỵu.

Nam luồn tay ra phía trước, bàn tay to lớn bao phủ lấy vùng bụng dưới rồi trượt dần xuống dưới, thâm nhập vào giữa hai chân cô một cách dễ dàng. Ngón tay anh chạm vào sự nóng ấm, trơn ướt đang không ngừng tuôn trào.

"Em nhìn xem, Linh... miệng em nói không, nhưng cơ thể em lại đang run lên vì thèm khát sự sỉ nhục này," Nam thầm thì bên tai cô, răng anh khẽ day nhẹ vào thùy tai khiến cô rùng mình.

Anh không thâm nhập sâu hơn, mà chỉ dùng sự cứng cáp, cương nghị của mình để cọ xát nhịp nhàng vào vùng dưới chân cô qua lớp vải. Sự ma sát này mang tính khiêu khích điên cuồng, nó khiến Linh cảm thấy mình như một con thú bị thuần hóa, vừa đau đớn vừa thăng hoa trong sự chiếm đoạt của kẻ thù.

"Giờ thì..." Nam buông cô ra, hơi thở anh cũng đã trở nên nặng nề. Anh lùi lại, chỉnh lại cà vạt như chưa có chuyện gì xảy ra. "Ra ngoài và chuẩn bị cho cuộc họp lúc 9 giờ. Nếu tôi thấy em ngồi không yên trên ghế, tôi sẽ coi đó là một lời mời gọi cho buổi tối nay."

Linh bước ra khỏi phòng bằng đôi chân nhũn như chiên, bên dưới cô cảm thấy một sự trống rỗng đầy ám ảnh, nhưng thâm tâm cô biết, mình đã bắt đầu bị nghiện thứ cảm giác nguy hiểm này.