Cuộc họp ban điều hành diễn ra trong một căn phòng kín được bao bọc bởi những tấm kính mờ. Ánh đèn LED trắng lạnh lẽo phía trên trần nhà soi rõ từng gương mặt nghiêm nghị của các cổ đông. Hạ Diệp Linh đứng ở góc phòng, tay siết chặt tập tài liệu, cố gắng duy trì một phong thái chuyên nghiệp nhất có thể.
Nhưng bên dưới lớp váy bút chì thanh lịch ấy là một sự hỗn loạn.
Mỗi khi cô dịch chuyển đôi chân, lớp vải tuýt ráp nhẹ lại cọ vào vùng da thịt trần trụi, nhạy cảm đến mức đau đớn. Dư vị từ những ngón tay của Nam ban nãy dường như vẫn còn đang nhảy múa trên làn da cô, một cảm giác nóng hổi, âm ỉ và không ngừng nhắc nhở cô về sự trống rỗng đầy nhục nhã phía bên dưới.
Trình Duy Nam ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc ghế da lớn càng làm tôn lên vẻ uy nghiêm và bất khả xâm phạm của anh. Anh đang nghe báo cáo từ phòng Marketing, gương mặt không chút cảm xúc, đôi mắt sau gọng kính vàng thi thoảng lại lướt qua các con số trên màn hình. Nhìn anh lúc này, không ai có thể tin được đó là kẻ vừa ép nhân viên của mình vào mặt bàn để thực hiện những hành vi đồi bại bằng tâm lý.
"Tiếp theo, cô Hạ sẽ trình bày về chiến dịch định vị thương hiệu mới," Nam đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp của anh cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh.
Linh bước lên bục thuyết trình. Khoảnh khắc cô đứng trước mặt mọi người, cô cảm nhận được ánh mắt của Nam. Nó không còn là ánh mắt của một vị sếp nhìn nhân viên, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang quan sát con mồi của mình trình diễn trong chiếc lồng kính.
Anh nhìn cô, chậm rãi và có mục đích. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu ở vùng hông, nơi cô đang cố gắng đứng khép chân thật chặt để giấu đi sự run rẩy. Linh thấy hơi thở mình nghẹn lại. Cô biết anh đang chờ đợi – chờ đợi xem cô có chịu đựng được sự kích thích từ chính sự trống trải của cơ thể mình hay không.
"Về phần khách hàng mục tiêu..." Linh bắt đầu nói, nhưng giọng cô khẽ lạc đi khi Nam bất ngờ thay đổi tư thế.
Anh ngả người ra sau, một chân vắt lên chân kia, bàn tay đan vào nhau đặt trên đùi. Động tác ấy khiến lớp vải quần tây của anh căng lên, để lộ sự hiện diện đầy thách thức của "vật chứng" nóng bỏng mà cô đã phải chạm trán ban sáng. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, một nụ cười nhạt đến mức gần như không thấy hiện lên trên môi.
Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự ẩm ướt phía dưới chân cô dường như lại bắt đầu trào ra, nóng hổi và nồng nàn hơn trước sự hiện diện đầy nam tính của anh ngay trước mặt. Cô phải bám chặt lấy cạnh bục gỗ để không bị ngã khuỵu. Mỗi lời cô thốt ra đều là một cuộc chiến với bản năng. Cô có thể cảm nhận được mùi hương gỗ đàn hương từ phía anh đang xâm lấn cả căn phòng, hay có lẽ, nó chỉ đang xâm lấn tâm trí cô.
"Cô Hạ, cô có vẻ không ổn? Mồ hôi của cô ra hơi nhiều," một vị cổ đông lớn tuổi lên tiếng hỏi han.
Linh giật mình, vội vàng lấy tay quệt nhẹ trán. "Tôi... tôi xin lỗi, điều hòa hơi nóng thôi ạ."
Cô bắt gặp ánh mắt Nam. Anh không nói gì, nhưng đôi mắt ấy như đang thì thầm: Tôi biết em đang nghĩ gì. Tôi biết bên dưới lớp vải kia, em đang khao khát điều gì.
Nam khẽ cử động chân, sự ma sát vô hình giữa ánh mắt anh và cơ thể cô khiến Linh cảm thấy như thể có một bàn tay nóng rực đang mơn trớn mình ngay giữa cuộc họp. Sự nhục nhã vì bị phơi bày bí mật giữa đám đông, hòa quyện với sự kích thích từ việc lén lút phục tùng, tạo nên một thứ cảm xúc độc hại nhưng gây nghiện.
Buổi thuyết trình kết thúc trong sự tán thưởng của mọi người, nhưng với Linh, đó là một cuộc hành hình kéo dài. Khi mọi người bắt đầu rời khỏi phòng họp, Nam vẫn ngồi yên tại chỗ.
"Hạ Diệp Linh, ở lại một chút. Tôi cần trao đổi thêm về phần biểu đồ," anh ra lệnh khi cô định bước ra cửa.
Cánh cửa phòng họp đóng sập lại. Sự im lặng đáng sợ bao trùm. Linh đứng chết trân ở bục gỗ, không dám nhìn về phía anh. Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh tiến lại gần, tiếng giày da nện trên sàn đá nghe khô khốc và đầy chiếm hữu.
Anh dừng lại ngay sau lưng cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào gáy cô, nơi những sợi tóc con đang dựng đứng lên vì sợ hãi... và vì khao khát.