Cánh cửa phòng họp đóng lại với một tiếng "cạch" khô khốc, tách biệt hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian rộng lớn chỉ còn lại hai người, sự im lặng không mang lại cảm giác bình yên mà nó đặc quánh, nồng nặc mùi vị của sự áp chế và dục vọng bị dồn nén.
Linh đứng tựa lưng vào bục thuyết trình, hai tay bám chặt lấy cạnh gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nam không vội vàng. Anh thong thả tháo chiếc kính gọng vàng xuống, đặt lên bàn họp, rồi chậm rãi tháo chiếc cúc áo sơ mi ở cổ. Hành động ấy, dù rất nhỏ, nhưng lại mang theo một sự đe dọa đầy nam tính.
"Em đã làm rất tốt, Linh ạ," anh nói, giọng trầm xuống một tông, vang vọng trong căn phòng trống. "Nhưng có vẻ như sự tập trung của em không hoàn toàn nằm ở bản báo cáo."
Nam tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người bị xóa bỏ cho đến khi mũi giày của anh chạm vào mũi giày cao gót của cô. Anh đặt hai tay lên bục gỗ, khóa chặt Linh ở giữa.
"Tôi đã nói gì về việc kiểm tra?"
Linh run rẩy, hơi thở cô trở nên nông và gấp gáp. Cô không dám ngước mắt nhìn anh, chỉ có thể nhìn thấy lồng ngực anh phập phồng sau lớp vải sơ mi trắng phẳng phiu. "Tôi... tôi đã làm theo ý anh cả buổi sáng nay rồi."
"Tôi muốn tự mình xác nhận," Nam thì thầm.
Anh bất ngờ cúi xuống, một tay nhấc bổng chân Linh lên, đặt gót giày của cô tựa vào đùi mình. Hành động dứt khoát này khiến vạt váy của cô bị kéo lên quá hông, phơi bày toàn bộ sự thật nhục nhã mà cô đã cố giấu giếm suốt hai tiếng đồng hồ trong cuộc họp.
Không có lớp vải ren bảo vệ, vùng da thịt nhạy cảm nhất của Linh hiện ra trước mắt Nam, lấp lánh sự ẩm ướt nồng nàn dưới ánh đèn LED trắng. Nam nhìn chằm chằm vào nơi đó, ánh mắt anh tối lại, chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng.
"Em nhìn xem..." Nam đưa ngón tay trỏ dài, từ từ chạm vào vùng trũng đang run rẩy của cô. "Nó nóng đến mức này, ẩm ướt đến mức này... Em đã nghĩ về điều gì trong lúc các cổ đông đang nói về doanh số?"
Linh nấc lên một tiếng, đầu cô ngả ra sau, đôi mắt nhắm nghiền. Cảm giác ngón tay thô ráp của anh di chuyển trên làn da mềm mại, mỏng manh khiến cô thấy mình như bị xé toạc. Mỗi lần anh nhấn nhẹ, một luồng điện lại chạy dọc sống lưng, đánh gục chút lý trí cuối cùng còn sót lại.
Nhưng Nam chưa dừng lại ở đó. Anh tiến sát hơn, để sự hiện diện cứng nhắc, nóng hổi phía dưới của mình tì trực tiếp vào vùng trung tâm đang mở rộng của cô. Lần này, không còn lớp vải váy ngăn cách, sự ma sát giữa lớp quần tây thô ráp của anh và sự mềm mại, trơn ướt của cô tạo ra một sự kích thích không thể dung thứ.
Linh cảm nhận được rõ ràng sức nặng và sự thăng hoa của bản năng đàn ông từ anh. Nó to lớn, cương nghị và nóng bỏng như một thỏi thép nung, liên tục áp sát và đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối. Sự căng cứng ấy không ngừng tấn công vào giác quan của cô, ép cô phải đối mặt với một sự thật đau đớn: Cô đang bị chính kẻ mình từng bắt nạt thuần hóa bằng khoái cảm.
"Trình... Trình Duy Nam... đừng ở đây..." Linh cầu xin trong vô vọng, nhưng đôi tay cô lại kéo anh lại gần hơn.
Nam dùng tay còn lại bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải mở mắt nhìn thẳng vào anh. "Em đã chọn trò chơi này, Linh. Sự kiêu hãnh của em giá 5 tỷ đồng, em nhớ chứ?"
Nói rồi, anh đột ngột kéo khóa quần. Sự giải phóng ấy mang theo một sức nóng hừng hực. Không còn rào cản, sự nóng bỏng hoang dại của anh trực tiếp chạm vào sự ẩm ướt của cô. Linh hét nhỏ một tiếng khi cảm nhận được sự xâm nhập đầy quyền lực ấy. Nó không chỉ là tình dục, đó là sự chiếm đoạt linh hồn, là cách Nam đòi lại từng chút nhục nhã mà anh đã phải chịu đựng mười năm trước.
Trong căn phòng họp lạnh lẽo, những tiếng thở dốc nồng đậm vị chiếm hữu vang lên, đánh dấu một bước ngoặt không thể quay đầu trong bản hợp đồng tối tăm giữa hai người.