MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gót Giày Kiêu HãnhChương 6: DƯ VỊ CỦA SỰ CHIẾM ĐOẠT

Dưới Gót Giày Kiêu Hãnh

Chương 6: DƯ VỊ CỦA SỰ CHIẾM ĐOẠT

856 từ · ~5 phút đọc

Tiếng khóa quần tây kéo lên khô khốc vang vọng trong phòng họp vắng lặng, lạnh lùng như một nhát dao cắt đứt dòng cảm xúc cuồng nhiệt vừa diễn ra. Trình Duy Nam buông tay khỏi cằm Linh, lùi lại một bước, gương mặt anh lấy lại vẻ lãnh đạm đến mức tàn nhẫn như thể chưa từng có màn "kiểm tra" đầy thô bạo ban nãy.

Linh vẫn ngồi trên bục gỗ, đôi chân trần run rẩy không thể khép lại ngay lập tức. Cảm giác nóng bừng, căng tức từ sự thâm nhập của anh vẫn còn ám ảnh từng tế bào da thịt. Bên dưới, sự ẩm ướt và dư vị nồng nàn của cuộc giao thoa không chính thức ấy khiến chiếc váy của cô bết dính vào da, một sự nhắc nhở nhục nhã về việc cô đã hoàn toàn sụp đổ dưới tay anh.

"Chỉnh đốn lại trang phục của em đi. Trông em hiện tại thật thảm hại," Nam nói, giọng anh phẳng lặng, không một chút ấm áp.

Linh cắn chặt môi đến bật máu, dùng đôi tay run rẩy kéo vạt váy xuống. Cô không dám nhìn anh, nỗi uất hận trào dâng khiến lồng ngực cô đau thắt. Anh đã có được thứ anh muốn – sự phục tùng tuyệt đối của cơ thể cô – và ngay lập tức ném cô trở lại thực tại bằng sự khinh miệt.

"Giám đốc Trình, anh hài lòng rồi chứ?" Cô khàn giọng hỏi, cố tìm lại chút mảnh vỡ của lòng tự trọng.

Nam không trả lời. Anh đeo lại chiếc kính gọng vàng, cầm tập tài liệu trên bàn rồi đi thẳng ra cửa. Trước khi bước ra, anh dừng lại, chỉ để lại một câu nói lạnh lùng: "Mười phút nữa, có mặt tại phòng Marketing. Chúng ta có khách."

Linh hít một hơi thật sâu, cố ngăn những giọt nước mắt chực trào. Cô vội vã vào phòng vệ sinh riêng của phòng họp, dùng nước lạnh dội lên mặt để xua đi hơi nóng vẫn còn vương trên gò má. Khi cô nhìn vào gương, đôi mắt cô lờ đờ, bờ môi sưng mọng – những dấu vết không thể giấu giếm của một người vừa trải qua cơn mây mưa cuồng nhiệt.

Tại văn phòng Marketing, không khí đang rất khẩn trương. Một người đàn ông lạ mặt đang đứng giữa căn phòng, vây quanh là các nhân viên nữ đang xì xào tán thưởng. Đó là Hoàng Minh – một chuyên gia tư vấn chiến lược mới được tập đoàn mời về, và cũng là "át chủ bài" mà Nam nhắc tới.

Hoàng Minh có vẻ ngoài lịch lãm, nụ cười rạng rỡ đầy sức sống, đối lập hoàn toàn với sự u ám, nặng nề của Nam. Khi Linh bước vào, Minh ngay lập tức chú ý đến cô. Ánh mắt gã lướt qua gương mặt cô rồi dừng lại ở cổ áo sơ mi hơi lệch, một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên môi.

"Chào cô Hạ, tôi đã nghe danh 'đóa hồng' của Prime từ lâu, nay mới được diện kiến," Minh bước tới, chủ động cầm lấy tay Linh và đặt lên đó một nụ hôn nhẹ theo kiểu phương Tây.

Một luồng khí lạnh đột ngột xộc tới. Linh rùng mình khi thấy Nam đang đứng ở cửa phòng, đôi mắt sau gọng kính nheo lại đầy nguy hiểm. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay Minh đang nắm lấy tay Linh, gân xanh trên trán khẽ giật.

"Hoàng Minh, chúng ta ở đây để làm việc, không phải để diễn kịch bản ngôn tình," Nam lên tiếng, giọng nói mang theo sự áp chế và nồng đậm mùi vị thuốc súng.

Minh buông tay Linh ra, nhún vai đầy thách thức: "Tôi chỉ đang chào hỏi đồng nghiệp mới thôi mà, Giám đốc Trình có vẻ căng thẳng quá?"

Linh đứng giữa hai người đàn ông, cảm thấy một áp lực vô hình bóp nghẹt không gian. Cô nhận ra một điều đáng sợ: Nếu Nam dùng dục vọng để trừng phạt cô, thì gã Hoàng Minh này dường như lại nhìn thấy "bí mật" nhục nhã giữa cô và Nam qua những dấu vết chưa kịp xóa sạch trên cơ thể.

Trong lúc Minh đang thao thao bất tuyệt về kế hoạch mới, Nam bước lại gần Linh. Anh không chạm vào cô trước mặt mọi người, nhưng anh đứng sát đến mức cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Anh cúi xuống, giả vờ nhặt một tờ giấy rơi dưới chân cô, và trong một giây ngắn ngủi, bàn tay anh bóp mạnh vào hông cô qua lớp vải váy – ngay tại vị trí mà anh đã để lại vết bầm đỏ ban sáng.

Linh giật mình suýt kêu lên, nhưng ánh mắt Nam nhìn cô đầy cảnh cáo: Em là của tôi. Đừng để bất kỳ kẻ nào khác chạm vào.

Trò chơi trả thù giờ đây đã có thêm một nhân tố mới, và sự chiếm hữu của Nam bắt đầu chuyển sang một giai đoạn điên rồ hơn: Ghen tuông.