MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gót Giày Kiêu HãnhChương 7: CHIẾM HỮU TRONG BÓNG TỐI

Dưới Gót Giày Kiêu Hãnh

Chương 7: CHIẾM HỮU TRONG BÓNG TỐI

929 từ · ~5 phút đọc

Bữa tiệc chào mừng Hoàng Minh được tổ chức tại một Rooftop Bar sang trọng, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn dưới chân tòa tháp. Không khí đặc quánh mùi rượu vang, khói thuốc lá xa xỉ và những tiếng cười xã giao giả tạo.

Linh chọn một chiếc váy lụa màu đen ôm sát, cổ chữ V khoét sâu vừa đủ để lộ xương quai xanh thanh mảnh nhưng vẫn giữ được vẻ kín đáo cần thiết. Tuy nhiên, điều mà không ai biết là dưới lớp lụa mềm mại ấy, cô vẫn đang thực hiện mệnh lệnh tàn khốc của Nam: hoàn toàn trống rỗng. Sự cọ xát của lớp lụa vào những vùng da thịt nhạy cảm nhất mỗi khi cô di chuyển khiến đôi chân Linh run rẩy, tâm trí cô không thể tập trung vào những lời chúc tụng xung quanh.

Hoàng Minh, với vẻ ngoài phong trần, không rời mắt khỏi Linh. Gã cầm ly rượu vang, tiến lại gần cô, khoảng cách xâm phạm vào vùng an toàn một cách có tính toán.

"Em trông có vẻ không thoải mái giữa đám đông này, Linh ạ," Minh thì thầm, bàn tay gã hờ hững đặt lên eo cô, một cử động thăm dò đầy chuyên nghiệp. "Hay là vì vị Giám đốc kia đang nhìn chúng ta như muốn nuốt chửng cả thế giới?"

Linh nhìn theo hướng mắt của Minh. Nam đang đứng ở phía quầy bar, tay xoay nhẹ ly Whiskey đá. Anh không nói chuyện với ai, đôi mắt sau gọng kính vàng đóng đinh vào vị trí bàn tay Minh đang đặt trên eo cô. Ánh nhìn đó không phải là sự ghen tuông của một người tình, mà là sự thịnh nộ của một vị chủ nhân thấy vật sở hữu của mình bị kẻ khác chạm vào.

Nam đặt ly rượu xuống, sải bước lại gần. Áp lực từ anh tỏa ra khiến những người xung quanh tự động dạt sang hai bên.

"Hoàng Minh, tôi nghĩ ông chủ tập đoàn đang chờ cậu ở phía kia để bàn về hợp đồng tư vấn," Nam nói, giọng điệu khách sáo nhưng lạnh lùng như băng.

Minh cười nhạt, thu tay về, nháy mắt với Linh một cái đầy ẩn ý trước khi rời đi. Chỉ còn lại hai người trong góc khuất của ban công, nơi ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc Jazz che giấu mọi thứ.

Nam không nói một lời, anh nắm lấy cổ tay Linh, kéo mạnh cô vào khu vực hành lang vắng dẫn đến lối thoát hiểm. Sức mạnh từ bàn tay anh khiến cô lảo đảo. Ngay khi cánh cửa nặng nề đóng lại, Nam ép cô vào bức tường lạnh lẽo, đôi mắt anh đỏ ngầu vì sự chiếm hữu điên cuồng.

"Em thích gã đó chạm vào mình lắm sao?" Nam gằn giọng, bàn tay anh luồn vào tóc cô, ép đầu cô ngả ra sau.

"Tôi không... chính anh là người bắt tôi đến đây," Linh nấc lên, hơi thở cô gấp gáp khi nhận ra sự nguy hiểm đang dâng cao.

Nam không nghe lời giải thích. Anh dùng cơ thể mình ép chặt cô vào tường. Lần này, sự trừng phạt mang hương vị của Whiskey và sự cuồng nộ. Anh cúi xuống, môi anh nghiến ngấu lên cổ cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm ngay dưới xương quai xanh – những dấu ấn mà không lớp phấn trang điểm nào có thể che giấu được vào sáng mai.

Bàn tay còn lại của anh luồn xuống dưới gấu váy lụa, thâm nhập vào vùng không gian trống rỗng và ẩm ướt của cô. Sự tiếp xúc đột ngột khiến Linh suýt chút nữa thét lên, cô phải bặm môi để tiếng rên rỉ không lọt ra ngoài cửa.

"Nhìn tôi này," Nam ra lệnh, giọng khàn đặc.

Anh nới lỏng thắt lưng, giải phóng sự cứng cáp, nóng hổi đang trào dâng sức mạnh của mình. Không cần màn dạo đầu, anh ép sự cương nghị, to lớn ấy vào giữa hai đùi cô, nơi đang run rẩy đón nhận. Sự ma sát giữa làn da trần trụi của cô và sự nóng bỏng, cương quyết của anh tạo nên một sức nóng như muốn thiêu rụi cả hành lang.

Linh cảm nhận được rõ ràng sự hiện diện đầy quyền lực của "vật chứng" ấy – nó nóng hổi, cứng nhắc như thép nung, liên tục tấn công vào tâm trí cô. Nam dùng sự nam tính áp đảo này để nhắc nhở cô về vị trí của mình. Mỗi lần anh thúc mạnh hông, sự nóng ấm ấy lại chạm sâu vào nơi nhạy cảm nhất, khiến Linh thấy mình như tan chảy, mọi sự phản kháng đều trở nên nực cười.

"Nói đi, Linh... em là của ai?" Nam thầm thì, giọng anh lạc đi vì dục vọng.

"Của... của anh..." Linh thốt ra trong tiếng thở dốc, đôi tay bám chặt lấy vai anh như tìm kiếm sự cứu rỗi trong chính sự nhục nhã này.

Nam thỏa mãn với câu trả lời. Anh không dừng lại, mà tiếp tục dùng sự thăng hoa của cơ thể để khắc ghi sự chiếm hữu lên tâm trí cô, ngay trong khi tiếng nhạc hội hè vẫn đang vang lên rộn rã phía sau cánh cửa. Cuộc trả thù của anh giờ đây đã không còn ranh giới, nó là một ngọn lửa đen tối đang thiêu rụi cả hai vào vòng xoáy của sự lệ thuộc thể xác.