MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gót Giày Kiêu HãnhChương 8: DẤU VẾT CỦA SỰ CHIẾM HỮU

Dưới Gót Giày Kiêu Hãnh

Chương 8: DẤU VẾT CỦA SỰ CHIẾM HỮU

851 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng chói chang của buổi sáng hôm sau dường như muốn lột trần mọi bí mật đã diễn ra trong đêm tối. Hạ Diệp Linh ngồi trước gương, cố gắng che đi những vết đỏ ửng trên cổ và xương quai xanh bằng lớp phấn dày cộp. Nhưng chúng quá nhiều, quá đậm, và quá rõ ràng – những dấu ấn của sự chiếm đoạt tàn bạo mà Nam đã khắc lên cơ thể cô.

Cô chọn một chiếc áo sơ mi có cổ cao hơn bình thường, cài kín cúc để che đi phần lớn dấu vết. Tuy nhiên, cảm giác đau rát và nhức nhối vẫn còn đó, nhắc nhở cô về sự tấn công không báo trước của Nam trong hành lang tối qua.

Khi Linh bước vào văn phòng, không khí đã bắt đầu khác lạ. Những ánh nhìn tò mò, xen lẫn dò xét của các đồng nghiệp khiến cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Cô biết, dù đã cố gắng, nhưng vẫn có thứ gì đó đã bị lộ ra.

Hoàng Minh đang đứng ở máy pha cà phê, quay lưng về phía Linh. Khi gã quay lại, ly cà phê trên tay Minh khẽ lung lay. Gã nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt gã quét từ gương mặt cô xuống đến cổ áo sơ mi được cài kín một cách bất thường. Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên môi Minh, nhưng đôi mắt gã lại ánh lên sự sắc lạnh.

"Chào buổi sáng, đóa hồng," Minh nói, giọng gã trêu chọc đầy ám chỉ. "Trông em có vẻ không được khỏe lắm sau bữa tiệc hôm qua nhỉ?"

Linh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Tôi vẫn ổn. Có vẻ rượu hơi nặng thôi."

Minh tiến lại gần, vẻ mặt gã trở nên nghiêm túc hơn. Gã đưa tay lên, không chạm vào cô, mà chỉ dùng ngón cái lướt nhẹ ngay cạnh viền cổ áo sơ mi của cô, như muốn vén nó xuống.

"Tôi nghĩ em nên cẩn thận hơn một chút. Đôi khi, những 'dấu ấn' của một đêm cuồng nhiệt lại không thể che giấu dễ dàng như em tưởng đâu."

Ngay lập tức, một luồng khí lạnh đột ngột xộc tới. Trình Duy Nam đang đứng ở cửa phòng, đôi mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy bàn tay Minh chỉ còn cách cổ Linh vài phân. Anh bước vào, không nói một lời, nhưng áp lực từ anh tỏa ra khiến không gian trở nên đặc quánh.

Minh rút tay về, nhún vai một cách đầy thách thức, ánh mắt gã đối đầu trực diện với Nam. "Chào buổi sáng, Giám đốc Trình. Anh đến sớm hơn mọi ngày."

"Sớm để đảm bảo không có kẻ nào dám chạm vào tài sản của tôi," Nam đáp, giọng anh trầm đục, mang theo sự cảnh cáo rõ rệt.

"Tài sản?" Minh cười khẩy. "Tôi tưởng cô Hạ là một nhân viên độc lập chứ, Giám đốc Trình?"

Nam không trả lời. Anh bước tới, nắm lấy cổ tay Linh, kéo mạnh cô về phía mình. Hành động này khiến vạt áo sơ mi của Linh bị kéo căng, để lộ một phần xương quai xanh với vết bầm đỏ tím đậm màu hơn cả lớp phấn che phủ.

Minh nhìn thấy. Đôi mắt gã nheo lại, một nụ cười gian xảo hiện lên trên môi. "Ồ, tôi hiểu rồi. Có vẻ như đêm qua, Giám đốc Trình đã có một buổi 'đàm phán' khá căng thẳng nhỉ?"

Nam không một chút nao núng trước lời khiêu khích của Minh. Anh siết chặt tay Linh hơn, như muốn khắc ghi sự sở hữu của mình.

"Hoàng Minh, tôi nghĩ cậu nên tập trung vào việc tư vấn chiến lược cho tập đoàn, thay vì nhúng mũi vào chuyện riêng của nhân viên," Nam lạnh lùng nói. "Trừ khi cậu muốn hợp đồng của mình bị xem xét lại?"

Minh nhún vai, nhưng ánh mắt gã vẫn dán chặt vào Linh, như muốn nói rằng gã đã đọc được toàn bộ câu chuyện từ những dấu vết trên cổ cô. "Được thôi, Giám đốc Trình. Nhưng tôi nghĩ, nếu một ngày nào đó 'tài sản' của anh muốn tìm một người chủ khác biết cách nâng niu hơn, thì hãy nhớ, tôi luôn sẵn lòng."

Nam không nói thêm gì. Anh kéo Linh ra khỏi văn phòng, đi thẳng về phía phòng làm việc của mình, mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ đang đổ dồn về phía họ. Linh bị kéo đi xềnh xệch, cô cảm nhận được bàn tay Nam siết chặt cổ tay mình đến mức đau điếng, như một lời trừng phạt cho việc đã để lộ những dấu vết của sự chiếm hữu.

Trong phòng làm việc, Nam đóng sầm cửa lại. Anh ép Linh vào tường, đôi mắt anh tối sầm lại vì cơn giận dữ.

"Em đã để lộ nó," anh gằn giọng, bàn tay anh luồn vào tóc cô, kéo mạnh đầu cô ngửa ra sau. "Em muốn gã đó biết rằng em là của tôi đến thế sao?"