Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên như một lời tuyên án tử hình cho chút tự do cuối cùng của Hạ Diệp Linh. Trong căn phòng giám đốc ngập tràn mùi gỗ và da thuộc, sự giận dữ của Trình Duy Nam tỏa ra đặc quánh, khiến không khí trở nên khó thở.
"Tôi... tôi đã cố che nó đi," Linh khàn giọng, lưng cô áp chặt vào cánh cửa gỗ cứng nhắc.
Nam không nói một lời. Anh tiến lại gần, từng bước chân chậm rãi nhưng mang theo áp lực nghìn cân. Anh dừng lại ngay trước mặt cô, thô bạo túm lấy vạt áo sơ mi cao cổ của Linh và giật mạnh. Những chiếc cúc áo mỏng manh văng tung tóe trên sàn thảm, để lộ bờ vai run rẩy và những vết bầm đỏ thẫm mà anh đã dày công thêu dệt đêm qua.
"Che đi?" Nam cười khẩy, âm thanh lạnh lẽo như dao cứa. "Em định che giấu sự thật rằng em đã run rẩy dưới thân tôi như thế nào bằng lớp phấn rẻ tiền này sao?"
Anh thô bạo đẩy cô xuống chiếc ghế sofa da dài giữa phòng. Trước khi Linh kịp định thần, Nam đã đè sập lên người cô. Sức nặng của một người đàn ông trưởng thành khiến cô nghẹt thở. Anh không dùng đến nụ hôn, mà dùng hàm răng nghiến ngấu lên vùng da cổ trắng ngần ngay bên cạnh vết cũ, như thể muốn dùng một nỗi đau mới để đè bẹp sự hiện diện của Hoàng Minh trong tâm trí cô.
"Ưm..." Linh nấc lên, đôi tay bám chặt lấy bả vai săn chắc của anh.
Bàn tay Nam luồn xuống dưới, thô bạo xé toạc lớp vải ngăn cách cuối cùng. Lần này, sự trừng phạt mang tính chiếm hữu đạt đến đỉnh điểm. Anh không để cô có thời gian chuẩn bị, mà trực tiếp dùng sự cứng cáp, nóng hổi và to lớn của mình để áp chế.
Linh cảm nhận được sự hiện diện của "vật chứng" đầy ngạo mạn ấy đang trực tiếp ma sát vào vùng da thịt nhạy cảm nhất của mình. Nó nóng hực như lửa, cương nghị như thép nung, liên tục đòi hỏi và chiếm đoạt từng tấc lãnh thổ. Sự va chạm giữa sức nóng hoang dại của anh và sự ẩm ướt, run rẩy của cô tạo ra một thứ thanh âm nhầy nhụa, đầy nhục nhã nhưng cũng kích thích đến điên người.
"Nhìn cho rõ," Nam gằn giọng bên tai cô, bàn tay anh bóp chặt lấy hông cô, để lại những vệt ngón tay trắng bệch. "Kể từ giây phút này, không chỉ là hơi thở, mà từng giọt mật ngọt này của em cũng chỉ được phép chảy ra vì tôi. Nếu tôi còn thấy gã đó chạm vào em một lần nữa, tôi sẽ khiến em không thể bước ra khỏi căn phòng này trong một tuần."
Nam bắt đầu di chuyển. Sự xâm nhập không khoan nhượng ấy khiến Linh cảm thấy mình như bị xé làm đôi. Mỗi lần anh thúc mạnh, sự nóng bỏng cuồn cuộn sức mạnh ấy lại chạm đến tận sâu thẳm bên trong, ép cô phải thốt ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn. Anh không chỉ chiếm đoạt thể xác, anh đang dùng khoái cảm để khắc lên não bộ cô một mệnh lệnh duy nhất: Sự phục tùng.
Cơ thể Linh phản bội lại lý trí một cách triệt để. Đôi chân cô vô thức quấn chặt lấy thắt lưng anh, đón nhận từng đợt tấn công tàn nhẫn nhưng đầy thăng hoa. Sự ma sát trực tiếp giữa làn da trần trụi và sự cương cứng vĩ đại của Nam khiến cô hoàn toàn mất đi phương hướng. Trong bóng tối lờ mờ của văn phòng ban ngày, Linh thấy mình tan chảy, trở thành một món đồ chơi tội nghiệp dưới sự điều khiển của kẻ săn mồi.
Khi cơn bùng nổ ập đến, Nam ghì chặt lấy cô, tiếng thở dốc của anh nồng nặc vị chiếm hữu. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, tận hưởng sự run rẩy cuối cùng của con mồi đã sập bẫy hoàn toàn.
Anh buông cô ra, đứng dậy chỉnh lại trang phục một cách thản nhiên, để mặc Linh nằm đó với cơ thể rã rời và tâm hồn tan nát.
"Mặc đồ vào," Nam lạnh lùng ra lệnh khi đã lấy lại vẻ đạo mạo thường ngày. "Chiều nay có một buổi khảo sát thực địa tại dự án ngoại ô. Em sẽ đi cùng tôi và Hoàng Minh. Nhớ lấy... em là của ai."