Chuyến xe hướng về phía dự án ngoại ô mang theo một bầu không khí đặc quánh, tựa như một khối thuốc nổ chỉ chờ một mồi lửa nhỏ để bùng phát. Trình Duy Nam cầm lái, đôi bàn tay khớp xương rõ ràng siết chặt vô lăng, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng phía trước. Hoàng Minh ngồi ở ghế phụ, thong thả lướt điện thoại với nụ cười nhàn nhạt thường trực.
Hạ Diệp Linh ngồi ở băng ghế sau, cơ thể cô vẫn còn râm ran cảm giác đau nhức từ màn "đánh dấu" tàn bạo ban sáng. Dưới lớp áo sơ mi dự phòng mượn từ tủ đồ cá nhân của Nam, làn da cô nóng bừng, nhạy cảm đến mức mỗi cú xóc của chiếc xe đều khiến cô khẽ rùng mình. Cô vẫn không mặc đồ lót—một hình phạt dai dẳng mà Nam chưa hề bãi bỏ. Sự trống trải ấy khiến cô cảm thấy mình như đang bị phơi bày hoàn toàn trước sự quan sát âm thầm của hai người đàn ông phía trước.
"Dự án này có địa thế khá hiểm trở, Giám đốc Trình nhắm mắt chọn hay sao mà lại đầu tư vào đây?" Hoàng Minh phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi đầy tính khiêu khích.
"Nguy hiểm mới mang lại lợi nhuận cao. Những kẻ chỉ thích sự an toàn thường không có chỗ đứng trong cuộc chơi của tôi," Nam đáp, giọng nói trầm thấp nhưng đầy tính sát thương.
Chiếc xe dừng lại bên một sườn đồi dốc, nơi công trường đang thi công dở dang. Gió ngoại ô thổi mạnh, tạt vào mặt Linh cái lạnh khô khốc. Khi cô bước xuống xe, một cơn gió quái ác luồn qua gấu váy lụa mỏng, khiến cô suýt chút nữa thốt lên tiếng kêu kinh hãi. Cô vội vàng ép chặt hai đùi lại, cố gắng giữ cho vạt váy không bị thổi tung.
Hoàng Minh nhanh chóng nhận ra sự lúng túng của cô. Gã tiến lại gần, cởi chiếc áo khoác blazer của mình và định choàng lên vai Linh.
"Gió lớn quá, em sẽ lạnh đấy," Minh nói, bàn tay gã cố tình chạm nhẹ vào bờ vai cô.
Nhưng trước khi chiếc áo kịp chạm vào da thịt Linh, một cánh tay thép đã chặn lại. Nam đứng đó từ lúc nào, ánh mắt anh như muốn thiêu cháy bàn tay của Minh.
"Cô ấy là nhân viên của tôi, tôi sẽ lo. Cậu lo mà xem lại bản vẽ địa chất kia đi," Nam gằn giọng, rồi thản nhiên kéo Linh về phía mình.
Anh không khoác áo cho cô. Thay vào đó, anh nắm lấy tay cô, dẫn cô đi sâu vào khu vực công trường vắng người. Hoàng Minh đứng lại phía sau, ánh mắt gã tối lại, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một sự tính toán đầy nguy hiểm.
Nam kéo Linh vào một container văn phòng tạm thời đang bỏ trống để tránh gió. Ngay khi cánh cửa sắt khép lại, anh ép cô vào vách kim loại lạnh lẽo.
"Em hưởng ứng sự quan tâm của gã đó lắm sao?" Nam gầm lên, bàn tay anh bóp chặt lấy eo cô.
"Tôi không có... là anh ta tự tiện..." Linh run rẩy giải thích.
Sự ghen tuông đã tước đi chút lý trí cuối cùng của Nam. Anh thô bạo đẩy cô xuống chiếc bàn bản vẽ rộng lớn. Trong không gian hẹp và kín mít của container, tiếng hơi thở gấp gáp hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sắt tạo nên một bầu không khí hoang dại.
Anh không nói thêm lời nào, đôi tay mạnh mẽ thâm nhập vào vùng không gian trống trải phía dưới chân cô. Sự tiếp xúc giữa lòng bàn tay thô ráp của anh và sự ẩm ướt, nhạy cảm của Linh khiến cô nấc nghẹn. Nam dùng sự cứng cáp, nóng bỏng của mình để áp chế cô một lần nữa, nhưng lần này là giữa sự hoang dã của đại công trường.
Cây gậy thịt của anh, nóng hổi và cương nghị, tì sát vào khe mông cô qua lớp vải quần tây. Sự ma sát trực tiếp với vùng da thịt trần trụi của cô tạo ra một sức nóng kinh người. Linh cảm nhận được rõ ràng từng nhịp đập, từng sự thăng hoa đầy quyền lực của anh đang đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối.
"Nếu em còn để gã đó chạm vào, tôi sẽ làm em ngay tại công trường này, trước mặt tất cả công nhân," Nam thầm thì, giọng anh khàn đặc vị chiếm hữu.
Khi anh thúc mạnh hông, sự nóng bỏng ấy chạm sâu vào tận tâm can Linh, khiến cô hoàn toàn tan chảy. Cô bấu chặt lấy cạnh bàn kim loại, để mặc bản năng dẫn dắt mình vào vực thẳm của sự lệ thuộc. Trong giây phút thăng hoa ấy, Linh chợt nhận ra mình không còn là "nữ vương" kiêu ngạo năm nào nữa; cô đã hoàn toàn trở thành nô lệ cho sự trả thù đầy dục vọng của Trình Duy Nam.
Phía bên ngoài, tiếng bước chân của Hoàng Minh đang đến gần container, gõ nhịp đều đặn trên mặt đất khô khốc...