Tiếng kim loại của vách container rung lên bần bật dưới sức ép của Trình Duy Nam. Bên trong cái hộp sắt nóng bức và chật hẹp ấy, Hạ Diệp Linh thấy mình như đang bị thiêu đốt bởi hai ngọn lửa: sức nóng hừng hực từ cơ thể người đàn ông đang áp chế mình và nỗi sợ hãi tột cùng từ tiếng bước chân đang đến gần bên ngoài.
Cộp. Cộp.
Tiếng giày da của Hoàng Minh dừng lại ngay trước cửa container.
"Giám đốc Trình? Hai người có trong đó không? Bản vẽ địa chất ở khu vực phía Tây có chút vấn đề, tôi cần anh xem qua."
Giọng của Minh vang lên bình thản, nhưng trong tai Linh, nó chẳng khác nào tiếng sấm rền. Cô kinh hoàng tròn mắt, hai tay bấu chặt lấy bả vai Nam, cố gắng đẩy anh ra. Nhưng Nam dường như không hề bận tâm. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, chứa đựng một sự thách thức điên rồ. Anh không dừng lại, mà ngược lại, anh còn ép sát hơn.
Linh cảm nhận được sự nóng bỏng, cương nghị của anh đang trực tiếp ma sát vào vùng da thịt nhạy cảm nhất của mình qua lớp vải quần tây. Sự tiếp xúc trần trụi, không có đồ lót che chắn khiến cảm giác trở nên chân thực và mãnh liệt đến mức cô phải cắn chặt môi để không thốt ra tiếng kêu.
"Ưm..." Linh nấc nghẹn trong cổ họng, nước mắt sinh lý bắt đầu ứa ra nơi khóe mắt.
Nam cúi xuống, môi anh chạm sát vào vành tai cô, hơi thở khàn đặc phả lên làn da đang nóng bừng: "Im lặng. Nếu em để gã nghe thấy bất cứ âm thanh nào... tôi sẽ mở cửa ngay bây giờ."
Cộc! Cộc! Cộc!
Minh gõ cửa mạnh hơn. "Nam? Có chuyện gì sao? Tôi nghe thấy tiếng động bên trong."
Linh nín thở, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cô cảm nhận được sự căng cứng hoang dại của Nam đang nhịp nhàng gây áp lực lên nơi ẩm ướt nhất giữa hai đùi cô. Mỗi lần anh thúc nhẹ hông, một luồng điện tê dại lại chạy dọc sống lưng, đánh gục mọi sự phản kháng. Sự ma sát giữa làn da mềm mại của cô và lớp vải thô ráp của anh tạo nên một sức nóng như muốn nổ tung.
Cảm giác bị kẻ khác rình rập ngay bên ngoài cánh cửa mỏng manh, trong khi cơ thể đang bị xâm chiếm bởi kẻ thù, tạo nên một sự kích thích tâm lý tột độ. Nhục nhã, lo sợ nhưng lại khao khát đến điên người.
Nam đột ngột đưa một bàn tay lên, che kín miệng Linh, ngăn cản mọi tiếng rên rỉ vỡ vụn có thể thoát ra. Bàn tay còn lại của anh luồn xuống dưới, thô bạo hơn, đòi hỏi nhiều hơn. Anh dùng sự nam tính áp đảo của mình để khẳng định chủ quyền ngay trước mặt kẻ đối địch.
"Nam?" Tiếng của Hoàng Minh đã sát nút, dường như gã đang áp tai vào cửa để dò xét.
Trong giây phút ấy, Nam đột ngột gia tăng nhịp độ. Sự nóng hổi, to lớn của anh liên tục va chạm vào vùng nhạy cảm của Linh, ép cô vào vực thẳm của sự thăng hoa. Linh co rúm người lại, đôi chân quấn chặt lấy hông anh trong vô thức, gương mặt cô đỏ bừng, mồ hôi vã ra như tắm. Cô cảm nhận được sự trào dâng nồng nàn phía dưới chân mình, một minh chứng cho sự sụp đổ hoàn toàn trước dục vọng của kẻ săn mồi.
"Chúng tôi ra ngay đây," Nam đột ngột lên tiếng, giọng anh vẫn trầm ổn một cách đáng sợ, chỉ có hơi thở là hơi nặng nề hơn bình thường.
Bên ngoài im lặng trong vài giây.
"Được, tôi đợi ở xe," Minh đáp lại, giọng gã mang theo một sự nghi hoặc không hề che giấu trước khi tiếng bước chân lùi xa dần.
Nam buông tay khỏi miệng Linh. Cô lả người đi, dựa hẳn vào vách container lạnh lẽo để không ngã khuỵu. Anh đứng dậy, thản nhiên chỉnh lại thắt lưng và vạt áo phẳng phiu, như thể chưa từng có cuộc hoan lạc điên cuồng nào vừa diễn ra.
Anh cúi xuống, dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt trên má Linh, ánh mắt dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy vẻ chiếm hữu: "Em thể hiện rất tốt. Nhớ lấy cảm giác này... cảm giác suýt bị kẻ khác bắt quả tang khi đang thuộc về tôi."
Linh nhìn anh, trong lòng cô là một đống tro tàn của sự kiêu hãnh. Cô nhận ra, mình không chỉ bị anh trả thù, mà đã bị anh biến thành một phần trong trò chơi quyền lực đen tối của chính mình.