MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gót Giày Kiêu HãnhChương 12: LỒNG GIAM BẰNG NHUNG

Dưới Gót Giày Kiêu Hãnh

Chương 12: LỒNG GIAM BẰNG NHUNG

890 từ · ~5 phút đọc

Chuyến xe trở về thành phố chìm trong một sự im lặng rợn người. Hoàng Minh không còn buông lời cợt nhả, gã chỉ đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng liếc nhìn qua gương chiếu hậu để bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Trình Duy Nam. Hạ Diệp Linh ngồi phía sau, hai tay đan chặt vào nhau, cố gắng giữ cho hơi thở của mình không run rẩy. Cô cảm thấy vùng đùi trong vẫn còn nhớp nháp và nóng hổi, một dấu vết vô hình nhưng nhức nhối của màn chiếm đoạt trong container.

Sau khi thả Hoàng Minh tại sảnh tập đoàn, Nam không lái xe về hướng nhà Linh. Anh rẽ vào một khu chung cư cao cấp nằm biệt lập bên bờ sông, nơi những ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ các căn penthouse xa xỉ.

"Đây không phải đường về nhà tôi," Linh lên tiếng, giọng cô yếu ớt.

"Từ hôm nay, nơi này là nhà em," Nam đáp, giọng anh không chứa đựng một sự thương lượng nào. "Mọi đồ đạc cá nhân của em đã được chuyển đến đây từ chiều."

Linh sững sờ. Sự độc tài của anh đã đạt đến mức cô không thể lường trước. Anh không chỉ chiếm đoạt cơ thể cô tại văn phòng, anh muốn sở hữu cả sự riêng tư cuối cùng của cô.

Căn hộ của Nam nằm ở tầng cao nhất, rộng lớn và tối giản đến mức lạnh lẽo với tông màu xám, đen và gỗ trầm. Khi cánh cửa bọc da dày nặng đóng lại, âm thanh của thế giới bên ngoài hoàn toàn bị triệt tiêu.

"Anh không có quyền làm thế này. Bản hợp đồng không nói về việc tôi phải sống chung với anh!" Linh bùng nổ, nỗi uất ức dồn nén bấy lâu nay bộc phát.

Nam thong thả tháo đồng hồ đặt lên bàn đá, rồi quay lại nhìn cô. Anh tiến bước, dồn cô vào bức tường kính sát đất, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang lung linh dưới chân.

"Bản hợp đồng nói em phải thực hiện mọi yêu cầu để bù đắp tổn thất cho tôi. Việc quan sát em 24/7 khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn." Nam nâng cằm cô lên, đôi mắt anh tối sầm dưới ánh đèn mờ. "Hay là em muốn quay về căn hộ xập xệ đó để đợi bọn đòi nợ đến gõ cửa mỗi đêm?"

Linh nghẹn lời. Anh luôn biết cách dùng sự túng quẫn của cô để làm xiềng xích.

"Đi tắm đi," Nam ra lệnh, bàn tay anh trượt xuống, vỗ nhẹ vào hông cô một cách đầy ám chỉ. "Mùi của công trường... và mùi của tôi trên người em... tôi muốn em rửa sạch nó, để tôi có thể đặt lên một lớp hương mới."

Linh bước vào phòng tắm chính với trái tim trĩu nặng. Căn phòng rộng lớn với bồn tắm bằng đá cẩm thạch và hương thơm tinh dầu đắt tiền không khiến cô thấy dễ chịu. Cô đứng dưới vòi sen, để dòng nước nóng gột rửa làn da đang ửng đỏ. Khi cô nhìn vào gương qua lớp hơi nước mờ ảo, cô thấy những vết bầm trên cổ mình – dấu ấn của Nam – trông càng rực rỡ và nhục nhã hơn.

Vừa bước ra khỏi phòng tắm với chiếc áo choàng lụa mỏng manh, Linh đã thấy Nam đang đợi sẵn ở đầu giường. Anh đã thay một bộ đồ ngủ bằng lụa đen thẫm, mái tóc hơi ẩm ướt khiến vẻ ngoài của anh bớt đi phần đạo mạo nhưng lại tăng thêm bội phần sự nguy hiểm nguyên thủy.

"Lại đây," anh ra lệnh, vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh mình.

Linh bước tới, mỗi bước chân trên thảm lông mềm mại đều mang theo sự phục tùng vô điều kiện. Ngay khi cô vừa ngồi xuống, Nam đã kéo cô ngã nhào vào lòng mình. Sức nóng từ cơ thể anh ngay lập tức bao vây lấy cô.

Anh luồn tay vào dưới lớp áo choàng lụa, trực tiếp chạm vào làn da vừa mới tắm sạch sẽ, mát lạnh nhưng dần nóng lên dưới sự mơn trớn của anh. Lần này, sự tiếp xúc không còn vội vã như ở công trường. Nam thong thả hơn, tàn nhẫn hơn. Anh dùng những ngón tay dài di chuyển dọc theo đùi trong, tìm đến điểm nhạy cảm nhất đang run rẩy của cô.

"Ưm..." Linh khẽ rên rỉ, đầu tựa vào vai anh.

Sự cứng cáp, nóng bỏng của Nam một lần nữa trỗi dậy, tì sát vào cơ thể cô qua lớp lụa mềm. Anh không vội vàng xâm nhập, mà chỉ dùng sự cương nghị vĩ đại ấy để ma sát, trêu đùa với sự nhạy cảm của cô. Sự nóng ấm tỏa ra từ "vật chứng" của anh khiến Linh cảm thấy như mình đang tan chảy vào tấm nệm nhung.

Cái lồng giam này thật lộng lẫy, nhưng nó cũng là nơi sự kiêu hãnh của cô sẽ bị bào mòn cho đến khi chỉ còn lại một màu trắng xóa của sự lệ thuộc.

"Ở đây, em không có đường lui, Linh ạ," Nam thì thầm vào tai cô trước khi kéo cô vào một nụ hôn sâu đậm vị chiếm hữu.