MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Làn Khói Lửa Thượng HảiChương 1: Chiếc Đầm Đỏ Trong Đêm Đen

Dưới Làn Khói Lửa Thượng Hải

Chương 1: Chiếc Đầm Đỏ Trong Đêm Đen

1,492 từ

Thượng Hải những năm ba mươi, nơi ánh đèn neon đủ màu hòa quyện với làn khói thuốc phiện và mùi nước hoa xa xỉ, là sân khấu lớn nhất cho quyền lực và dục vọng. Đêm tháng Ba, gió xuân mang theo hơi lạnh từ sông Hoàng Phố, len lỏi qua những hàng xe hơi sang trọng đỗ kín ngoài đại sảnh khách sạn Majestic.

Đây là buổi vũ hội từ thiện do Gia tộc Tô đăng cai, nhưng thực chất là một cuộc phô trương quyền lực của Tô Lão Gia, Chủ tịch Phòng Thương mại, người có tiếng nói ngang với chính quyền địa phương.

Tô Mạn Sương, con gái duy nhất của Tô gia, đứng giữa sảnh tiệc như một tác phẩm nghệ thuật đắt giá. . Chiếc đầm dạ hội lụa đỏ rực rỡ, được cắt may tinh xảo ôm lấy thân hình mảnh mai, nổi bật giữa biển người mặc Âu phục và sườn xám trang nhã. Màu đỏ không chỉ là sự kiêu sa, mà còn là lời tuyên bố về địa vị không thể lay chuyển của cô.

Mạn Sương mỉm cười, nụ cười được luyện tập hoàn hảo để che giấu sự nhàm chán. Cô biết mình là vật trưng bày, một quân cờ quý giá mà cha cô, Tô lão gia, dùng để củng cố các mối quan hệ chính trị. Mỗi bước đi, mỗi cái gật đầu của cô đều được tính toán.

"Mạn Sương, con yêu, con phải ở vị trí dễ thấy," Tô lão gia, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt tròn trịa, ánh mắt sắc lạnh, thì thầm khi đi ngang qua. "Chiếc đầm đó rất hợp với con, nó cho thấy con là người duy nhất ở đây."

Mạn Sương cúi đầu. Cô biết, là người duy nhất đồng nghĩa với việc cô phải gánh vác trách nhiệm nặng nề của gia tộc. Cô không được phép yêu, không được phép có cảm xúc cá nhân, chỉ được phép phục tùng.

Buổi tiệc đang diễn ra suôn sẻ, tiếng nhạc Jazz êm dịu hòa cùng tiếng cụng ly giòn tan. Mạn Sương thấy cha mình rời đi, sau đó quay lại với một chiếc hộp gỗ mun được khảm xà cừ tinh xảo.

"Con cầm chiếc hộp này," Tô lão gia nói, giọng ông trầm xuống, gần như không thể nghe thấy giữa tiếng ồn ào. "Giữ nó bên mình. Đừng đưa cho bất kỳ ai, trừ phi ta đích thân yêu cầu. Nó là món quà quan trọng nhất của đối tác Nhật Bản."

Mạn Sương liếc nhìn. Cô nghĩ đó là một món trang sức cổ quý giá nào đó. Cô khẽ kẹp chiếc hộp mỏng vào nách, dưới cánh tay mang găng tay dài. Hành động này rất kín đáo, không ai nhận ra.

Đúng 10 giờ 30 phút, mọi thứ thay đổi.

Một tiếng xoảng lớn vang lên từ hành lang phía Tây. Ngay sau đó là tiếng la hét và tiếng đổ vỡ của đồ sứ. Đèn điện trong sảnh tiệc vụt tắt, chỉ còn lại ánh nến lập lòe.

Mạn Sương không hoảng loạn. Cô đã được huấn luyện để luôn bình tĩnh trước mọi sự cố. Cô siết chặt chiếc hộp trong tay, cố gắng di chuyển về phía cha mình.

Giữa sự hỗn loạn, Mạn Sương cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo đột ngột ập đến.

Lục Thiên Phong xuất hiện như một bóng ma.

Anh không mặc Âu phục sang trọng như những khách mời khác. Anh mặc một bộ đồ đen tuyền, gọn gàng, khuôn mặt được che kín bằng một chiếc mặt nạ lụa mỏng chỉ để lộ đôi mắt. Đôi mắt đó sắc lạnh, chứa đầy lửa hận và sự tàn nhẫn của kẻ đã sống quá lâu trong bóng tối. Anh là Thủ lĩnh băng đảng Bạch Long, kẻ thù không đội trời chung của Tô Lão Gia.

Mục tiêu của Thiên Phong rất rõ ràng: Tài liệu. Anh đã nhận được tin Tô Lão Gia đang giữ một tập hồ sơ tuyệt mật có thể lật đổ toàn bộ thế lực của hắn ta.

Khi Thiên Phong lướt qua đám đông đang hoảng loạn, anh nhìn thấy Tô Lão Gia đang bị vệ sĩ bao quanh. Anh ra tay nhanh như cắt, hạ gục ba vệ sĩ chỉ bằng vài động tác võ thuật dứt khoát.

"Tô lão gia," Thiên Phong nói, giọng anh trầm và lạnh như băng, phát ra từ dưới lớp mặt nạ. "Ông biết tôi muốn gì. Đừng phí thời gian."

Tô lão gia cười khẩy, nhưng ánh mắt ông ta lại đổ dồn vào Mạn Sương, người đang đứng cách đó vài mét. Ông ta đã kịp thời giao chiếc hộp quan trọng cho con gái mình.

"Ngươi muốn tài liệu? Ngươi không có cửa, Lục Thiên Phong!"

Thiên Phong không nói thêm lời nào. Anh nhận ra sự lúng túng trong ánh mắt Tô lão gia. Anh quét mắt qua căn phòng và lập tức thấy chiếc đầm đỏ rực rỡ, cùng với Mạn Sương – người đang ôm chặt một vật nhỏ dưới cánh tay. Chiếc hộp khảm xà cừ.

Kẻ địch đã chuyển hàng.

Thiên Phong thay đổi mục tiêu. Anh biết, con gái là điểm yếu chí mạng của Tô lão gia, và là chìa khóa duy nhất để lấy tài liệu.

Anh di chuyển. Tốc độ của anh vượt qua mọi sự tưởng tượng. Mạn Sương chỉ kịp cảm nhận một bàn tay thép lạnh lẽo siết chặt cánh tay mình, kéo cô lao đi.

"Buông tôi ra!" Mạn Sương hét lên, cố gắng chống cự. Cô rút trâm cài tóc giấu trong búi tóc, đâm về phía anh.

Thiên Phong nghiêng đầu né, chỉ để trâm cào nhẹ qua má anh, rách một đường nhỏ trên lớp lụa mỏng. Anh không tức giận. Anh ấn cô vào sát ngực mình, tay kia rút ra một khẩu súng lục nòng dài, lạnh ngắt.

"Yên lặng," Thiên Phong ra lệnh, giọng anh mang theo sức nặng của quyền lực tuyệt đối. "Một tiếng động nữa, tôi sẽ bắn vào chân cô."

Họng súng lạnh lẽo chạm vào thái dương Mạn Sương. Cô ngưng giãy giụa. Cô cảm nhận rõ ràng sức mạnh cơ bắp của người đàn ông này, mùi thuốc súng và mùi đàn hương lạnh lẽo trộn lẫn vào nhau, một mùi hương nguy hiểm đầy nam tính. Lần đầu tiên trong đời, Tô Mạn Sương cảm thấy hoàn toàn bất lực.

"Mạn Sương!" Tô lão gia gầm lên. "Ngươi dám đụng vào con gái ta, Lục Thiên Phong? Ngươi sẽ bị chính quyền truy nã!"

"Chính quyền?" Thiên Phong nhếch mép cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt. "Cha cô chính là kẻ tạo ra sự thối nát này. Và con gái ông ta, là cái giá phải trả cho sự báo thù của tôi."

Anh ôm chặt Mạn Sương, biến cô thành lá chắn sống hoàn hảo. Anh dùng tốc độ không tưởng xuyên qua cửa sổ lớn của sảnh tiệc, kính vỡ tung tóe.

Mạn Sương cảm thấy mình bị kéo vào màn đêm Thượng Hải lạnh lẽo. Gió rít qua tai, và cô thấy những chiếc xe hơi đen đang đợi sẵn. .

Họ lao vào con hẻm tối. Thiên Phong đẩy cô vào ghế sau của chiếc xe Cadillac đen. Anh nhanh chóng nhảy vào theo, khẩu súng vẫn chĩa thẳng vào cô.

Mạn Sương thở dốc, chiếc đầm đỏ của cô bị rách nhẹ ở tà váy, không còn vẻ hoàn hảo. Cô đưa tay sờ vào vị trí chiếc hộp dưới cánh tay mình. Nó vẫn ở đó.

"Chiếc hộp," Thiên Phong ra lệnh, giọng anh đã mất đi sự kiên nhẫn.

Mạn Sương nhìn anh. Giờ đây, ở cự ly gần và dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt vào, cô thấy được đôi mắt anh. Đôi mắt sâu thẳm, đen như mực, chứa đầy nỗi đau và sự hận thù.

Cô là con gái của kẻ thù. Anh là kẻ thù của cô. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sự hấp dẫn nguy hiểm, một ngọn lửa cấm kỵ vừa bùng lên giữa hai kẻ đối lập.

Mạn Sương không đưa hộp cho anh ngay. Cô đặt nó lên đùi, bảo vệ nó bằng cả hai tay.

"Anh là ai?" Cô hỏi, giọng cô đã lấy lại được sự bình tĩnh. "Anh muốn gì từ tôi?"

Thiên Phong nghiêng người tới, sự gần gũi đột ngột khiến hơi thở của cô nghẹt lại. Mùi đàn hương và máu. Anh cúi sát vào tai cô, giọng nói lạnh lùng và uy hiếp.

"Tôi là kẻ sẽ đưa cô đến địa ngục, Tô tiểu thư. Và tôi muốn thứ thuộc về tôi."

Anh giật mạnh chiếc hộp khỏi tay cô. Chiếc xe lao đi với tốc độ điên cuồng, bỏ lại ánh đèn rực rỡ và tiếng còi báo động của Thượng Hải phía sau. Tô Mạn Sương hoàn toàn bị giam cầm trong đêm đen, với một kẻ thù nguy hiểm và bí ẩn.