MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Làn Khói Lửa Thượng HảiChương 2: Kẻ Thù Dưới Ánh Nến Lạnh

Dưới Làn Khói Lửa Thượng Hải

Chương 2: Kẻ Thù Dưới Ánh Nến Lạnh

1,024 từ

Chiếc Cadillac đen lao đi vun vút qua các con hẻm chằng chịt của Thượng Hải, cuối cùng dừng lại ở một khu nhà kho bỏ hoang ven ngoại ô. Không có ánh đèn neon, chỉ có bóng tối và mùi ẩm mốc, sắt thép. Mạn Sương bị Thiên Phong kéo ra khỏi xe một cách thô bạo. Tay anh vẫn giữ chặt cổ tay cô, đủ mạnh để cô không thể thoát, nhưng không đến mức làm cô bị thương.

Họ bước vào một căn cứ bí mật nằm sâu dưới lòng đất, được ngụy trang khéo léo sau những tấm gỗ mục nát. Căn phòng nơi cô bị đưa đến không hề tối tăm hay sơ sài như cô nghĩ. Nó là một căn phòng làm việc giản dị nhưng đầy đủ, với bàn gỗ lớn, giá sách chất đầy tài liệu và một chiếc đèn dầu đặt trên bàn, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, ấm áp.

Thiên Phong thả tay cô ra, chỉ vào chiếc ghế gỗ. "Ngồi xuống. Cô an toàn, miễn là cô không cố gắng làm điều gì ngu ngốc."

Mạn Sương vẫn giữ vẻ kiêu hãnh của mình. Cô đứng thẳng, chiếc đầm đỏ rực rỡ dưới ánh đèn dầu càng nổi bật sự lạc lõng của cô trong căn phòng tối màu và thô ráp này.

"An toàn?" Mạn Sương nhếch môi, "Tôi là con gái của Tô lão gia, và tôi đang bị thủ lĩnh băng đảng Bạch Long bắt cóc. Ngài Lục Thiên Phong, ngài định làm gì với tôi? Giết tôi, hay dùng tôi làm con tin để tống tiền cha tôi?"

Thiên Phong tháo chiếc mặt nạ lụa mỏng. Khuôn mặt anh lập tức phơi bày dưới ánh đèn. Anh không đeo khẩu trang che kín mặt như cô tưởng, chỉ là một dải lụa mỏng được dùng để ngụy trang. Mạn Sương nín thở. Khuôn mặt anh sắc sảo đến kinh ngạc, với những đường nét lạnh lùng, cương nghị, và một vết sẹo mờ từ thái dương chạy xuống gò má, tạo nên một vẻ đẹp nguy hiểm và phong trần. .

"Tống tiền? Tôi không cần tiền của ông ta," Thiên Phong nói, giọng anh trầm ấm nhưng lạnh lùng, "Tôi muốn sự thật, và công lý."

Anh đặt chiếc hộp gỗ mun lên bàn. Chiếc hộp khảm xà cừ.

"Tôi biết cha cô đã giao cho cô chiếc hộp này," Thiên Phong nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt không hề chớp. "Bên trong là tập tài liệu mà tôi cần. Giao nó cho tôi."

Mạn Sương cười khẩy. "Anh nghĩ cha tôi sẽ đặt tài liệu quan trọng như vậy vào một chiếc hộp trang sức, và giao cho tôi mang đi giữa một buổi vũ hội sao? Ngài Lục quá ngây thơ rồi."

Thiên Phong nhướng mày. Anh đưa tay, mở chiếc hộp ra. Bên trong, không phải là tài liệu, mà là một chuỗi ngọc trai đen lớn và một chiếc vòng tay ngọc bích cực kỳ quý giá.

Mạn Sương thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.

"Thấy chưa? Đó chỉ là món quà của đối tác Nhật Bản mà thôi," cô nói. "Giờ thì ngài đã rõ. Ngài đã bắt nhầm người, thưa thủ lĩnh."

Thiên Phong không hề tỏ ra thất vọng. Anh cầm chuỗi ngọc trai lên, để ánh đèn dầu phản chiếu vẻ bóng loáng của nó.

"Tô lão gia là một con cáo già," anh nói. "Ông ta không bao giờ đặt tất cả trứng vào một giỏ. Và ông ta sẽ không bao giờ giao tài liệu thật cho một người phụ nữ."

Anh đặt chuỗi ngọc xuống, tiến lại gần Mạn Sương. Sự gần gũi đột ngột này khiến cô lùi lại một bước, lưng cô chạm vào giá sách lạnh lẽo.

"Nhưng," Thiên Phong nói tiếp, giọng anh hạ thấp xuống, mang theo hơi thở của anh. Mùi đàn hương, thuốc súng và một chút mùi mực tàu. "Ông ta đã dùng cô làm vật cản. Điều đó chứng tỏ cô có giá trị lớn hơn những chuỗi ngọc này."

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. Mắt anh không chỉ chứa đựng hận thù, mà còn có một ngọn lửa ham muốn không thể giải thích.

"Cô không phải là một cô tiểu thư yếu đuối, Tô Mạn Sương. Tôi thấy điều đó trong ánh mắt cô. Cô là con gái của kẻ thù, và cô là người duy nhất biết nơi cha cô giấu tài liệu thật."

Mạn Sương cảm thấy cơ thể mình nóng ran dưới cái chạm lạnh lẽo của anh. Mối nguy hiểm này lại mang đến một cảm giác kích thích lạ lùng. Cô là con gái của gia tộc Tô, nhưng cô chưa bao giờ được đối xử bằng sự mãnh liệt, quyết liệt và thẳng thắn như thế này.

"Tôi không biết," Mạn Sương nói, giọng cô cứng rắn, "Và dù tôi có biết, tôi cũng không bao giờ nói cho kẻ thù của cha tôi."

Thiên Phong cười khẽ. Anh buông cằm cô ra, nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt cô.

"Thù hận là thứ duy nhất định nghĩa tôi lúc này, Tô tiểu thư. Và tôi có thời gian. Trong căn phòng này, tôi sẽ không tra tấn cô bằng vũ lực," anh nói, giọng anh đầy ám chỉ, "Tôi sẽ dùng tâm lý. Chúng ta có cả đêm để trò chuyện. Và tôi sẽ cho cô thấy, ai mới là kẻ thực sự thối nát."

Anh rót một tách trà nóng, đưa cho cô. Hành động đó, giữa sự đe dọa căng thẳng, lại khiến cô bối rối.

"Uống đi," Thiên Phong ra lệnh, "Trà có thể giúp cô giữ bình tĩnh để nghe những chuyện kinh hoàng mà cha cô đã làm."

Mạn Sương nhận lấy tách trà nóng. Cô biết, cuộc đối đầu thực sự, sự giằng co về lý trí, đã bắt đầu. Thiên Phong không chỉ muốn tài liệu. Anh muốn cô nghi ngờ cha mình, và cô tự nguyện đứng về phía anh. Kẻ thù của cô đang chơi một ván cờ nguy hiểm hơn cả cái chết.