971 từ
Ánh nến trong căn phòng bí mật chập chờn, vẽ nên những bóng đổ kỳ quái lên khuôn mặt Lục Thiên Phong. Anh ngồi đối diện Mạn Sương, bắt đầu kể về mối thù gia tộc.
Anh không bắt đầu bằng những lời lẽ cay độc, mà bằng một câu chuyện.
"Cô biết chứ, Tô tiểu thư, trước khi cha cô trở thành 'Chủ tịch Phòng Thương mại vĩ đại', ông ta chỉ là một tên buôn lậu lụa nhỏ bé," Thiên Phong nói, giọng anh trầm xuống, chất chứa sự mỉa mai và đau thương. "Cha tôi, Lục Cảnh Thiên, là một vị tướng của Chính phủ cũ. Ông ấy từ chối tham nhũng và đứng về phía nhân dân."
Mạn Sương lắng nghe, cố gắng giữ vẻ không quan tâm. "Cha tôi có nhiều kẻ thù. Tôi không quan tâm đến những câu chuyện hoang đường."
"Hoang đường?" Thiên Phong cười khẩy, "Ông ta đã dùng quyền lực để chiếm đoạt tài sản của cha tôi, vu khống ông là kẻ phản quốc, và sau đó, ông ta đã giết cha tôi. Không phải bằng một viên đạn, mà bằng sự tàn nhẫn của quyền lực, khiến cha tôi phải tự sát trong tù để bảo vệ danh dự. Tô lão gia đã cướp đi tất cả của tôi: danh dự gia tộc, tuổi thơ, và người thân."
Mạn Sương cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô biết cha mình là người tàn nhẫn, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ ông ta có thể làm điều gì kinh khủng đến mức này.
Thiên Phong tiến đến bên giá sách, rút ra một cuốn sách cũ kỹ, bên trong kẹp một bức ảnh đã ố màu. Bức ảnh chụp một người đàn ông mặc quân phục, có khuôn mặt rất giống Thiên Phong, nhưng hiền lành hơn. Bên cạnh ông là một cậu bé khoảng 10 tuổi, chính là Thiên Phong.
"Đây là cha tôi," Thiên Phong nói, ánh mắt anh nhìn vào bức ảnh đầy đau đớn. "Và đây là lời thề của tôi: Tôi sẽ không ngừng lại cho đến khi kẻ đã hủy hoại gia đình tôi phải trả giá."
Anh quay sang nhìn Mạn Sương. "Cô nghĩ tôi bắt cóc cô để tống tiền? Không. Tôi bắt cô để cô nhìn thấy sự thật. Cô đang sống trên sự đau khổ và xương máu của người khác, Tô Mạn Sương."
Mạn Sương cảm thấy thế giới quan của mình đang sụp đổ. Cô không thể chấp nhận được sự thật này.
"Không thể nào," cô thì thầm. "Cha tôi... ông ấy yêu tôi. Ông ấy không thể là một con quỷ dữ như vậy."
"Tình yêu?" Thiên Phong cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng. "Ông ta yêu quyền lực, Tô tiểu thư. Cô chỉ là công cụ để củng cố quyền lực đó."
Sự căng thẳng giữa họ đạt đến đỉnh điểm. Mạn Sương cảm thấy mình cần phải phản kháng. Cô đứng dậy, định chạy ra ngoài, nhưng Thiên Phong đã nhanh hơn. Anh đứng chắn trước cửa, chặn đứng mọi hy vọng.
Trong lúc giằng co, Mạn Sương vô tình ngã khuỵu. Chiếc đầm đỏ của cô bị rách từ lúc nhảy qua cửa sổ, giờ đây, một vết thương nhỏ ở bắp chân cô bắt đầu rỉ máu, có lẽ do mảnh kính vỡ.
Thiên Phong lập tức dừng lại. Sự giận dữ trong mắt anh nhường chỗ cho một sự lo lắng khó hiểu.
"Cô bị thương rồi," anh nói, giọng anh trở nên trầm lắng hơn, mang chút sự quan tâm mà cô không ngờ tới.
Anh quỳ xuống, dùng một chiếc khăn tay trắng ngần lau nhẹ vết máu trên bắp chân cô. Cái chạm của anh, ban đầu là sự chiếm hữu, giờ lại trở thành sự dịu dàng không mong muốn.
Mạn Sương nín thở. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự gần gũi ngoài sự đe dọa. Bàn tay anh mạnh mẽ, thô ráp, nhưng lại rất cẩn thận.
Thiên Phong nhìn vết thương của cô. "Máu đã khô rồi. Nhưng cần phải sát trùng."
Anh đứng dậy, đi lấy hộp cứu thương. Khi anh quay lại, anh nhẹ nhàng nâng chân cô lên, đặt nó lên đùi mình.
Chi tiết: Cái chạm đầu tiên mang tính khám phá và nguy hiểm.
Thiên Phong dùng cồn sát trùng. Cái đau rát khiến Mạn Sương khẽ rên lên.
"Xin lỗi," Thiên Phong nói, anh nhìn lên, ánh mắt họ giao nhau trong khoảnh khắc.
Anh cúi xuống, thổi nhẹ vào vết thương của cô để làm dịu cơn đau. Hơi thở ấm áp của anh phả vào làn da cô, truyền đi một dòng điện chạy dọc cơ thể Mạn Sương. Cô cảm thấy trái tim mình đập loạn xạ, hoàn toàn bị cuốn vào sự gần gũi bất ngờ này.
Bàn tay anh vẫn giữ chặt mắt cá chân cô, một cái nắm giữ không phải để trói buộc, mà để bảo vệ. Mạn Sương nhìn vào đỉnh đầu anh, thấy mái tóc đen nhánh, gọn gàng, và cô bất chợt nhận ra sự mâu thuẫn trong con người anh: một kẻ báo thù tàn nhẫn, lại có thể dịu dàng đến mức này.
Khi Thiên Phong dán băng cứu thương, anh ngẩng đầu lên. Khuôn mặt họ gần nhau đến mức Mạn Sương có thể thấy rõ ánh mắt rực lửa của anh. Anh không hề rút tay lại, cái chạm đó kéo dài hơn cần thiết, tạo nên một sự căng thẳng giới tính không thể phủ nhận.
Thiên Phong vuốt nhẹ bắp chân cô, cái chạm nhẹ như lông hồng, nhưng lại mang theo sức nặng của sự cấm kỵ.
"Sống sót sau đêm nay, Tô tiểu thư," Thiên Phong nói, giọng anh khàn đặc. "Cô sẽ phải quyết định, liệu cô có đủ can đảm để nhìn thấy sự thật về gia tộc mình không."