967 từ
Sau khoảnh khắc căng thẳng và bất ngờ ở Chương 3, Mạn Sương và Thiên Phong đều ý thức được sự hấp dẫn nguy hiểm đang nảy sinh. Mạn Sương lùi lại, cố gắng lấy lại sự lạnh lùng của một tiểu thư khuê các. Thiên Phong cũng đứng dậy, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh hơn, giấu đi sự dịu dàng vừa rồi.
"Cảm ơn ngài Lục đã băng bó," Mạn Sương nói, giọng cô trở lại vẻ kiêu ngạo thường thấy. "Nhưng lòng tốt của ngài không thay đổi được sự thật. Tôi vẫn là con gái của Tô lão gia, và ngài vẫn là kẻ thù không đội trời chung."
Thiên Phong dựa vào bàn làm việc, khoanh tay trước ngực, dáng vẻ cao lớn và uy hiếp.
"Tôi không cần lòng tốt, tôi cần tài liệu," anh nói. "Và cô, Tô Mạn Sương, là con đường duy nhất."
Mạn Sương mỉm cười, nụ cười này không còn là sự che đậy, mà là sự tự tin. "Ngài đã nhầm. Ngài nghĩ ngài có thể giữ tôi ở đây, tra tấn tinh thần tôi, và tôi sẽ ngay lập tức tiết lộ mọi thứ sao? Cha tôi sẽ làm mọi cách để tìm ra tôi, và khi đó, băng đảng Bạch Long của ngài sẽ phải đối mặt với toàn bộ quân đội và chính quyền Thượng Hải."
Cô bước từng bước về phía anh, chấp nhận sự nguy hiểm. "Ngài đã bỏ lỡ mục tiêu chính của mình – tài liệu. Ngài đang lãng phí thời gian quý giá. Tài liệu đó rất quan trọng, nó có thể là chìa khóa để lật đổ thế lực của cha tôi, hoặc nó có thể là thứ mà cha tôi dùng để hủy hoại ngài."
Mạn Sương dừng lại, chỉ cách anh một bước chân. "Chúng ta hãy thương lượng, ngài Lục. Tôi không phải con tin vô dụng. Tôi có thể là tài sản."
Thiên Phong nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự đánh giá. "Cô muốn gì?"
"Tôi muốn tự do," Mạn Sương nói dứt khoát. "Và tôi muốn sự thật. Nếu những lời anh nói về cha tôi là thật, tôi sẽ giúp anh. Tôi sẽ làm gián điệp hai mang."
Thiên Phong nhếch mép, vẻ hoài nghi hiện rõ. "Tại sao? Lòng trung thành của cô dễ bị bẻ cong đến vậy sao?"
"Không phải lòng trung thành, mà là sự tò mò và công lý," Mạn Sương đáp trả mạnh mẽ. "Tôi không chấp nhận việc mình đã sống trên sự lừa dối và xương máu người vô tội. Nếu cha tôi thực sự là kẻ ác, tôi sẽ không tha thứ cho ông ta. Hơn nữa, tôi có thể mang lại cho anh thông tin mà anh cần nhanh hơn nhiều so với việc tra khảo tôi trong bóng tối này."
Cô nói thêm, giọng cô trở nên thuyết phục hơn. "Tôi là con gái cưng. Tôi có thể tiếp cận những phòng cấm, những cuộc trò chuyện bí mật. Ngài muốn tài liệu, tôi muốn công lý. Đó là một sự trao đổi ngầm."
Thiên Phong nhìn cô chăm chú, đánh giá sự can đảm và trí tuệ của cô. Anh nhận thấy cô không chỉ là một cô tiểu thư ngây thơ, mà là một người phụ nữ sắc sảo, có khả năng nhìn thấu bản chất của vấn đề.
"Cô đủ thông minh để biết, nếu cô phản bội tôi, tôi sẽ không chỉ giết cô, mà tôi sẽ phanh phui tất cả sự thật về cha cô ra ánh sáng," Thiên Phong cảnh báo.
"Và nếu tôi phản bội cha tôi, tôi cũng sẽ chết dưới tay ông ta," Mạn Sương đáp. "Tôi không còn gì để mất. Giờ đây, tôi là con cờ giữa hai thế lực. Tôi chọn đứng về phía sự thật."
Thiên Phong đứng thẳng dậy. Anh đi đến két sắt nhỏ được giấu kín sau giá sách, mở nó ra.
"Được rồi, Tô tiểu thư. Tôi chấp nhận sự trao đổi này," Thiên Phong nói. "Nhưng để đảm bảo lòng trung thành của cô, tôi cần một kỷ vật."
Mạn Sương cảm thấy lo lắng. "Kỷ vật gì?"
Thiên Phong lấy ra một chiếc vòng tay bằng dây da mỏng, có đính một mặt dây chuyền bằng đồng đen khắc hình con rồng cuộn.
"Đây là ký hiệu của băng đảng Bạch Long, chỉ thủ lĩnh và những thành viên cấp cao nhất được đeo," Thiên Phong giải thích. "Cô sẽ đeo nó. Nếu cô cung cấp thông tin sai lệch, hoặc cố gắng bỏ trốn, tôi sẽ biết. Và khi đó, mọi sự thật về cô sẽ được gửi thẳng đến tay cha cô."
Anh bước lại gần, nâng cổ tay Mạn Sương lên và đeo chiếc vòng cho cô.
"Kỷ vật không phải là để đeo chơi, Tô tiểu thư," Thiên Phong nói, hơi thở anh phả vào tai cô. "Nó là dấu ấn của sự phản bội và sự gắn kết không thể tách rời của chúng ta. Giờ cô chính thức là người của tôi."
Mạn Sương nhìn chiếc vòng da thô ráp trên cổ tay trắng ngần của mình, cảm thấy nó lạnh lẽo như một lời nguyền. Cô đã chấp nhận làm gián điệp hai mang, đặt mình vào một thế giới nguy hiểm mà không có đường lui.
Thiên Phong đưa cô một chiếc chìa khóa và một tấm bản đồ sơ sài. "Vị trí giao dịch đầu tiên. Tối mai, đúng 11 giờ. Đừng đến muộn."
Anh đưa cô ra khỏi căn cứ bí mật. Khi chiếc xe rời đi, Mạn Sương nhìn lại. Lửa hận và nỗi đau của Thiên Phong đã thuyết phục cô. Nhưng cô không hề biết rằng, cô không chỉ trao đổi thông tin, mà cô còn đang trao đổi trái tim mình với kẻ thù không đội trời chung.