MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Làn Khói Lửa Thượng HảiChương 5: Nụ Hôn Dưới Họng Súng

Dưới Làn Khói Lửa Thượng Hải

Chương 5: Nụ Hôn Dưới Họng Súng

1,123 từ

Mạn Sương trở về biệt thự Tô gia khi trời vừa tờ mờ sáng. Cô trèo qua bức tường rào phụ, người giúp việc trung thành của cô, Mai Tỷ, đã đợi sẵn, mặt cắt không còn giọt máu.

Mai Tỷ nhanh chóng đưa Mạn Sương vào phòng, cố gắng che giấu mọi dấu vết. Chiếc đầm đỏ bị rách được gói kín, và vết thương ở chân cô được xử lý. Điều quan trọng nhất là chiếc vòng da khắc hình rồng trên cổ tay cô đã bị cô giấu kỹ dưới tay áo. Nó lạnh lẽo và nặng nề, như lời nhắc nhở về giao ước tử thần cô vừa lập.

Tô Lão Gia đã đợi cô trong phòng khách. Ông ngồi giữa phòng, khuôn mặt nghiêm nghị, không có chút vẻ vui mừng nào khi con gái ông được thả.

"Con đã đi đâu, Mạn Sương?" Giọng ông ta không hề nóng giận, mà lạnh như băng. "Họ bắt con đi đâu? Tại sao họ lại thả con? Tại sao không có cuộc đòi tiền chuộc nào?"

Mạn Sương đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. Cô giữ vẻ mặt mệt mỏi và sợ hãi.

"Con không biết, thưa cha," cô nói, nước mắt chực trào. "Họ là băng đảng Bạch Long. Họ đưa con đến một khu nhà kho cũ kỹ. Họ chỉ muốn biết nơi cha giấu chiếc hộp thực sự."

"Và con đã nói gì?" Tô lão gia nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sắc bén như dao mổ.

"Con nói con không biết. Cha đã nói đó chỉ là trang sức. Cuối cùng, có vẻ như họ tin con chỉ là con tin nhầm lẫn." Mạn Sương dừng lại, cố gắng thở dốc. "Cha ơi, họ rất tàn nhẫn. Con sợ hãi tột độ."

Tô lão gia nhìn cô một lúc lâu, đánh giá từng chi tiết trên khuôn mặt cô. Ông ta thấy sự căng thẳng, sự mệt mỏi, và sự sợ hãi chân thật. Nhưng ông vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

"Con may mắn đấy, Mạn Sương," ông ta nói, cuối cùng. "Nhưng từ giờ, con sẽ không được rời khỏi nhà một bước. Và con sẽ phải hủy bỏ mọi cuộc hẹn xã giao. Sự việc này không được phép lặp lại."

Ông ta ra lệnh người canh gác cô nghiêm ngặt. Mạn Sương biết, cô đã bị giam lỏng. Tuy nhiên, cô đã có được lòng tin bề ngoài của cha mình, và quan trọng hơn, cô đã có chìa khóa để gặp Thiên Phong.

Mạn Sương sống trong căn nhà xa hoa nhưng ngột ngạt suốt cả ngày. Sự nghi ngờ của cha cô như một sợi dây vô hình siết chặt lấy cô.

Đúng 11 giờ đêm hôm sau, cô khoác lên mình một chiếc áo choàng len đen, nhẹ nhàng dùng chìa khóa Thiên Phong đưa (Chương 4) để mở khóa cổng sau căn biệt thự.

Địa điểm giao dịch là một công viên hoang vắng, nơi có bức tượng đá cũ bị lãng quên. Mạn Sương đến nơi, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống. .

Thiên Phong đã đợi cô. Anh đứng dưới bóng râm của cây cổ thụ, mặc một chiếc áo khoác da màu tối, hòa mình hoàn toàn vào bóng đêm. Anh không còn vẻ lịch lãm bí ẩn, anh là một sát thủ, một thủ lĩnh băng đảng trong giờ làm việc.

Mạn Sương không lãng phí thời gian. Cô đưa cho anh một tờ giấy nhỏ có ghi chép chi tiết về lịch trình của cha cô, cùng với những mối liên hệ bất chính của ông ta với chính quyền tham nhũng.

"Tôi đã làm đúng như giao kèo," Mạn Sương nói, giọng cô khẽ nhưng dứt khoát. "Cha tôi sẽ gặp Bộ trưởng vào thứ Sáu tuần sau, tại nhà hàng 'Phù Dung'. Tôi không thể lấy được thêm thông tin, tôi đang bị giam lỏng."

Thiên Phong nhận lấy tờ giấy, ánh mắt anh lướt nhanh qua nội dung. Anh hài lòng.

"Cô làm tốt hơn tôi nghĩ, Tô tiểu thư," Thiên Phong nói. Anh tiến lại gần cô, nhưng không phải để cảm ơn.

"Bây giờ, đến phần của tôi," anh nói. "Để củng cố sự trao đổi ngầm này, chúng ta cần phải xóa đi bất kỳ sự hoài nghi nào từ phía cô."

Mạn Sương bối rối: "Ý anh là gì? Cha tôi đã gần như tin tôi rồi."

"Không phải cha cô. Là tôi." Thiên Phong siết chặt tay cô, ánh mắt anh rực lên sự chiếm hữu và thù hận. "Tôi cần phải chắc chắn rằng, cô đã hoàn toàn đứng về phía tôi. Tôi cần một sự ràng buộc không thể phá vỡ."

Anh đưa tay còn lại lên, áp vào má cô. Cái chạm của anh lạnh lẽo như băng, nhưng lại mang theo sức nóng của sự chiếm hữu.

"Nụ hôn đầu tiên của chúng ta là khi cô bị tôi đe dọa. Nụ hôn này, là lời tuyên bố về tội lỗi của cô."

Chi tiết H+ (Gợi mở/Chiếm hữu): Nụ Hôn Dưới Họng Súng

Thiên Phong không cho cô kịp phản ứng. Anh cúi xuống, hôn cô một cách đột ngột và dữ dội. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là sự cướp đoạt, sự trừng phạt, và sự khẳng định quyền lực tuyệt đối. .

Bàn tay anh giữ chặt gáy cô, ép cô phải đáp lại sự cuồng nhiệt của anh. Mùi đàn hương, thuốc súng và sự giận dữ của anh nhấn chìm mọi lý trí của Mạn Sương. Cô biết, cô đang phản bội cha mình, phản bội danh dự gia tộc, nhưng sự hấp dẫn chết người này đã khiến cô không thể chống cự.

Cô đáp lại anh bằng tất cả sự tuyệt vọng và khao khát bị cấm đoán. Mạn Sương cảm thấy nước mắt mình trào ra. Cô đang hôn kẻ thù truyền kiếp của gia tộc, và cô đang yêu thích sự nguy hiểm đó.

Thiên Phong buông cô ra, hơi thở anh gấp gáp và nặng nề. Anh nhìn vào đôi mắt đang ngấn nước của cô.

"Nhớ kỹ, Tô Mạn Sương," Thiên Phong thì thầm, giọng anh khàn đặc. "Sau nụ hôn này, cô không còn là con gái Tô gia nữa. Cô là kẻ phản bội. Cô là người của tôi."

Anh rút ra một khẩu súng ngắn, đặt vào tay cô, lạnh lẽo và nặng trịch. "Đây là sự bảo vệ của cô. Nhưng hãy nhớ, nếu cô phản bội tôi, tôi sẽ dùng chính khẩu súng này để xử lý cô."

Thiên Phong quay lưng, tan vào bóng đêm.

Mạn Sương đứng đó, tay run rẩy ôm lấy khẩu súng. Cô là kẻ phản bội, cô là con tin tình yêu, và cô đã chấp nhận sự ràng buộc sai trái này.