MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Lớp Mặt Nạ Anh TraiChương 1

Dưới Lớp Mặt Nạ Anh Trai

Chương 1

1,344 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa rào cuối hạ xối xả trút xuống mặt đường nhựa, khiến khung cảnh thành phố qua cửa kính xe taxi trở nên nhòe nhoẹt và méo mó. Lê Diệp Thảo áp trán vào lớp kính lành lạnh, cảm nhận nhịp tim mình đang đập nhanh một cách bất thường. Hôm nay là ngày cô và mẹ chính thức dời đến căn biệt thự của họ Trịnh – nơi mà mẹ cô gọi là "tổ ấm mới", nhưng với Thảo, đó giống như một vùng đất lạ lẫm đầy rẫy những quy tắc mà cô chưa kịp thuộc lòng.

Mẹ cô, bà Lan, khẽ nắm lấy bàn tay đang siết chặt gấu áo của con gái, mỉm cười trấn an: "Đừng lo, bác Chính là người tốt. Bác ấy và con trai bác ấy sẽ đối xử tốt với mẹ con mình thôi."

Thảo chỉ gật đầu nhẹ, không đáp. Cô biết mẹ đã vất vả thế nào sau khi bố cô qua đời, và việc bà tìm được hạnh phúc mới là điều cô nên mừng cho bà. Thế nhưng, trong lòng cô vẫn gợn lên một nỗi bất an vô hình. Đặc biệt là khi cô nhớ lại tấm ảnh chân dung gia đình đặt trên bàn làm việc của bác Chính mà cô vô tình thấy tuần trước. Trong ảnh, đứng cạnh bác Chính là một người đàn ông trẻ với gương mặt sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng như mặt hồ mùa đông. Đó là Trịnh Gia Bách, con trai riêng của bố dượng, người mà từ nay cô phải gọi bằng một danh xưng xa lạ: "Anh trai".

Chiếc xe dừng lại trước cổng sắt hoa văn cổ điển của một căn biệt thự nằm nép mình dưới hàng cây cổ thụ. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, mùi gỗ đàn hương hòa quyện với hơi ẩm của đất sau mưa xộc thẳng vào khứu giác của Thảo. Bác Chính bước ra đón họ với nụ cười nồng hậu, nhưng ánh mắt Thảo lại bị thu hút bởi bóng người cao lớn đang đứng ở đầu cầu thang gỗ tối màu.

Gia Bách đứng đó, đôi tay đút vào túi quần tây phẳng phiu, chiếc sơ mi trắng mở hờ hai cúc cổ lộ ra xương quai xanh nam tính. Anh không cười, chỉ im lặng quan sát hai người phụ nữ vừa bước vào nhà mình bằng một cái nhìn khó đoán.

"Gia Bách, xuống đây chào dì Lan và em Thảo đi con," bác Chính lên tiếng, giọng đầy uy quyền nhưng vẫn mang nét hào hứng.

Bách thong thả bước xuống, từng bước chân của anh gõ nhịp trên mặt gỗ già nua tạo nên những âm thanh khô khốc. Khi anh dừng lại trước mặt Thảo, một áp lực vô hình bỗng chốc bao trùm lấy cô. Anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, khiến cô phải hơi ngửa cổ mới có thể nhìn vào mắt anh. Gần như ngay lập tức, Thảo cảm nhận được một luồng nhiệt nóng rực tỏa ra từ cơ thể người đàn ông này, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài băng lãnh của anh.

"Chào dì," Bách cất giọng, âm vực trầm thấp và có chút khàn nhẹ, nghe như tiếng đàn cello được kéo ở những nốt thấp nhất. Sau đó, ánh mắt anh dời sang Thảo, dừng lại trên gương mặt trắng ngần của cô lâu hơn một chút so với phép lịch sự thông thường. "Chào em, em gái."

Hai chữ "em gái" phát ra từ môi anh nghe thật gượng gạo, giống như một lời mỉa mai hơn là một sự chào đón. Thảo cảm thấy cổ họng mình khô khốc, cô lí nhí đáp lại: "Chào... chào anh Gia Bách."

Bữa tối đầu tiên diễn ra trong bầu không khí ấm cúng giả tạo. Bác Chính và mẹ Thảo liên tục gắp thức án cho nhau, bàn về những kế hoạch tương lai. Trong khi đó, ở phía đối diện, Gia Bách hầu như không đụng đũa. Anh tựa lưng vào ghế, thỉnh thoảng lại đưa ly rượu vang đỏ lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt thâm trầm ấy không rời khỏi Thảo một giây nào.

Mỗi khi Thảo cúi xuống lén ăn, cô lại cảm thấy da gà mình nổi lên dọc sống lưng. Ánh mắt của Bách không giống ánh mắt của một người anh nhìn em gái; nó quá nóng, quá trực diện, và dường như đang bóc tách từng lớp phòng bị mỏng manh của cô. Cô cảm thấy mình giống như một con mồi nhỏ vô tình lạc vào lãnh địa của một loài mãnh thú đang nhàn nhã quan sát trước khi ra đòn.

"Thảo, phòng của con ở ngay cạnh phòng anh Bách đấy. Có gì không hiểu cứ hỏi anh nhé," lời của bác Chính cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của cô.

Thảo suýt chút nữa là đánh rơi chiếc thìa. Cạnh phòng anh ta? Điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ phải đối mặt với sự hiện diện ngột ngạt này mỗi ngày, mỗi giờ.

Đêm đó, Thảo trằn trọc không sao ngủ được. Căn phòng mới quá rộng, mùi hương của ga giường mới khiến cô thấy lạ lẫm. Cơn khát cháy cổ thúc giục cô rời khỏi giường. Cô rón rén mở cửa, bước chân trần trên hành lang tối mờ, chỉ có ánh đèn ngủ leo lét ở góc tường dẫn lối.

Khi cô vừa đi ngang qua cánh cửa khép hờ của phòng bên cạnh, một mùi thuốc lá thơm dịu nhẹ thoảng qua. Thảo khựng lại, tò mò nhìn qua khe cửa. Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng nhạt nhòa từ ban công hắt vào, in bóng một người đàn ông đang đứng tựa lưng vào khung cửa. Gia Bách đang hút thuốc, làn khói trắng mỏng manh che khuất gương mặt anh.

Như thể cảm nhận được có người đang nhìn trộm, Bách đột ngột quay đầu lại. Trái tim Thảo như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô định quay đầu chạy trốn, nhưng giọng nói của anh đã vang lên, thấp và đầy từ tính trong không gian tĩnh mịch:

"Khát nước sao?"

Thảo đứng sững lại, bàn tay nắm chặt vạt áo ngủ mỏng bằng lụa. Cô xoay người lại, thấy anh đang thong thả đi về phía mình. Mỗi bước chân của anh tiến gần, Thảo lại lùi lại một bước cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo của hành lang. Bách dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở mang theo mùi bạc hà và thuốc lá của anh phả lên trán mình.

Anh không bật đèn, nhưng trong bóng tối, đôi mắt anh sáng rực lên một thứ ánh sáng nguy hiểm. Bách đưa một tay lên, chống vào tường ngay cạnh đầu Thảo, tạo thành một tư thế giam cầm cô vào giữa lồng ngực mình.

"Dưới mái nhà này, muốn làm gì cũng phải cẩn thận một chút. Em gái à, nếu không..." Anh bỏ lửng câu nói, ngón tay trỏ khẽ lướt qua sợi dây áo ngủ mỏng manh trên vai cô, một sự đụng chạm run rẩy khiến Thảo nín thở hoàn toàn. "...em sẽ rất dễ bị lạc đấy."

Hơi nóng từ bàn tay anh truyền qua lớp lụa mỏng, chạm vào làn da nhạy cảm của Thảo như một dòng điện chạy dọc cơ thể. Cô trân trối nhìn anh, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Ranh giới giữa người dưng và người thân, giữa sự bảo vệ và sự chiếm hữu, dường như đã bị anh xóa nhòa ngay trong đêm đầu tiên này.

Bách khẽ cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, rồi anh lùi lại, quay lưng đi thẳng vào phòng và đóng cửa lại, để lại Thảo đứng ngây người giữa hành lang lạnh lẽo với trái tim đập loạn nhịp vì một nỗi sợ hãi lẫn khao khát không tên.