Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi của Diệp Thảo. Cả đêm qua cô hầu như không ngủ, cứ nhắm mắt lại là cảm giác hơi nóng từ bàn tay Gia Bách và mùi thuốc lá bạc hà ấy lại bao vây lấy tâm trí cô. Sự đụng chạm ở hành lang giống như một dấu ấn vô hình, khiến làn da vai cô dường như vẫn còn cảm giác râm ran, ngứa ngáy.
Thảo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân rằng đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Anh ta có lẽ chỉ muốn dọa nạt đứa "em hờ" mới đến để thị uy quyền lực của một chủ nhân trong nhà mà thôi. Cô thay bộ đồ đơn giản gồm áo thun trắng và quần jeans ngắn, buộc cao mái tóc đuôi ngựa rồi bước xuống lầu.
Không gian biệt thự buổi sáng yên tĩnh hơn cô tưởng. Mẹ cô và bác Chính đã ra ngoài từ sớm để lo thủ tục đăng ký kết hôn và giải quyết một số công việc ở công ty. Trên bàn ăn lớn ở phòng bếp, chỉ có hai bộ bát đĩa được chuẩn bị sẵn.
Và Gia Bách đã ngồi đó từ bao giờ.
Anh đang đọc một tờ tạp chí kiến trúc, tay cầm tách cà phê đen bốc khói nghi ngút. Khác với vẻ phóng túng đêm qua, Bách hôm nay mặc một bộ đồ thể thao xám nhạt, trông trẻ trung hơn nhưng khí chất áp bức vẫn không hề giảm bớt. Nghe tiếng bước chân, anh không ngẩng đầu lên, chỉ thong thả lật sang trang mới.
"Ngồi xuống ăn đi. Đồ ăn còn nóng."
Thảo ngập ngừng, cô muốn tránh né nhưng việc quay lưng bỏ chạy lúc này thật sự quá trẻ con. Cô kéo ghế ngồi đối diện với anh, khoảng cách của chiếc bàn dài khiến cô cảm thấy an toàn hơn một chút. Bữa sáng là món sandwich cá hồi và sữa tươi, nhưng Thảo cảm giác như mình đang nhai sáp. Sự im lặng giữa hai người đặc quánh lại, chỉ có tiếng sột soạt của tờ báo và tiếng lách cách của chiếc thìa chạm vào thành gốm.
"Đêm qua... em ngủ ngon không?"
Câu hỏi đột ngột của Bách khiến Thảo suýt sặc sữa. Cô ngước mắt lên, bắt gặp anh đang nhìn mình. Đôi mắt anh dưới ánh sáng ban ngày có màu nâu trầm, sâu thẳm và đầy vẻ dò xét.
"Dạ... cũng ổn ạ," Thảo lí nhí, đôi tay dưới gầm bàn đan chặt vào nhau.
Bách khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Anh đặt tách cà phê xuống, rướn người về phía trước một chút. "Ổn thật sao? Tôi cứ ngỡ em sẽ gặp ác mộng vì bị 'anh trai' dọa ở hành lang chứ?"
Thảo đỏ bừng mặt, sự bối rối hiện rõ trên đôi gò má trắng ngần. "Anh... anh biết là anh đang dọa em mà."
"Tôi không dọa," Bách hạ thấp giọng, âm thanh trầm đục vang lên trong căn bếp vắng. "Tôi chỉ nhắc nhở em về vị trí của mình thôi. Ở đây, em có thể là con gái của dì Lan, nhưng với tôi, em là một 'người lạ' sống chung nhà. Mà người lạ thì thường mang lại nhiều... rắc rối."
Thảo mím môi, sự tự ái trong cô trỗi dậy. Cô không hiểu tại sao người đàn ông này lại có thái độ thù địch xen lẫn sự trêu chọc quá mức như vậy. "Nếu anh không thích em ở đây, em sẽ cố gắng ít xuất hiện trước mặt anh nhất có thể."
Bách đột nhiên đứng dậy, bước vòng qua bàn ăn. Thảo theo bản năng muốn lùi lại, nhưng chiếc ghế dựa đã chặn đường cô. Anh đứng ngay bên cạnh, một tay chống lên lưng ghế của cô, tay kia đặt lên mặt bàn, hoàn toàn bao vây cô trong không gian hẹp.
"Em không hiểu ý tôi rồi," Bách cúi xuống, mùi hương bạc hà thanh mát từ cơ thể anh lại một lần nữa tấn công khứu giác của Thảo. "Tôi không nói là tôi không thích em. Ngược lại... em khiến căn nhà này trở nên thú vị hơn nhiều."
Ngón tay anh lướt nhẹ qua vành tai cô, nơi có vài sợi tóc con đang loà xoà. Một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng đủ để khiến Thảo cảm thấy một luồng điện xẹt qua, làm tê dại cả nửa người. Cô run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập.
"Anh Bách... đừng làm thế. Chúng ta là... anh em."
"Anh em?" Bách cười khẩy, hơi thở nóng rực của anh phả vào bên cổ cô, nơi mạch máu đang đập liên hồi. "Chúng ta không có một giọt máu mủ nào chung cả, Thảo ạ. Đừng dùng cái danh nghĩa đạo đức giả đó để lừa dối cảm giác của chính mình. Em biết đêm qua em nhìn tôi thế nào mà, đúng không?"
Thảo bàng hoàng. Cô muốn phủ nhận, muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí. Sự nam tính mạnh mẽ và áp lực từ sự chiếm hữu của Bách khiến cô mềm nhũn. Trong khoảnh khắc đó, Thảo nhận ra một sự thật đáng sợ: cô không hề ghét sự đụng chạm này. Trái lại, sâu trong lòng cô, một sự tò mò cấm kỵ đang âm thầm nảy nở.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên báo hiệu có khách hoặc người làm trở về. Bách ngay lập tức đứng thẳng người, thu lại vẻ mặt ám muội, trở về với dáng vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh chỉnh lại cổ áo, nhìn cô một lần cuối trước khi rời khỏi bếp.
"Lát nữa tôi ra ngoài có việc. Nếu em muốn tham quan thành phố, tôi sẽ đưa em đi. Coi như là... quà gặp mặt của anh trai."
Bách rời đi, để lại Thảo ngồi đó với trái tim vẫn còn đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh, lòng tràn đầy sự hoang mang. Cánh cửa "vùng cấm" đã mở ra, và cô biết mình đang đứng trước một vực thẳm ngọt ngào mà chỉ cần sơ suất một chút, cô sẽ ngã xuống và không bao giờ có thể quay lại được nữa.
Ngày hôm nay chỉ mới bắt đầu, nhưng ranh giới giữa họ đã sớm bị xé toạc thành những mảnh vụn mong manh.