Sau khi Gia Bách rời khỏi phòng bếp, Thảo mất một lúc lâu mới có thể định thần lại. Cô nhìn vào ly sữa đã nguội ngắt trên bàn, cảm thấy lòng mình như một cuộn len rối rắm. Lời đề nghị của anh – đưa cô đi tham quan thành phố – vừa giống như một sự quan tâm tử tế, lại vừa giống như một cái bẫy mật ngọt mà cô không biết mình nên bước vào hay đứng ngoài.
Nhưng cuối cùng, sự tò mò và chút khao khát thoát khỏi không khí ngột ngạt của căn biệt thự đã chiến thắng. Thảo thay một chiếc váy hoa nhí đơn giản, khoác thêm chiếc cardigan mỏng và bước xuống sân.
Gia Bách đã chờ sẵn bên cạnh chiếc xe SUV màu đen bóng loáng. Anh đeo kính râm, tựa lưng vào cửa xe, tay lướt điện thoại. Dưới ánh nắng vàng rực của buổi sáng, anh trông như một quý ông thành đạt, vừa lịch lãm lại vừa có chút gì đó phong trần, khó gần. Khi thấy Thảo bước tới, anh khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn dừng lại ở đôi chân trần trắng ngần dưới lớp váy của cô một giây rồi nhanh chóng thu lại.
"Lên xe đi." Anh ngắn gọn ra lệnh, mở cửa bên ghế phụ cho cô.
Không gian trong xe yên tĩnh và mang đậm mùi gỗ tuyết tùng – mùi hương đặc trưng của Bách. Thảo ngồi thu người lại một góc, nhìn ra cửa sổ, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với người đàn ông đang cầm lái.
"Em sợ tôi đến thế sao?" Bách đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
"Dạ... không có. Chỉ là em chưa quen thôi." Thảo đáp, giọng hơi run.
Bách không nói gì thêm, anh nhấn ga, chiếc xe lao vút đi trên những cung đường rợp bóng cây. Thay vì đưa cô đến những khu trung tâm sầm uất hay các điểm du lịch nổi tiếng, Bách lại lái xe hướng về phía ngoại ô, nơi có những triền đồi cỏ xanh mướt và một hồ nước phẳng lặng như gương.
"Đây là nơi tôi thường đến khi muốn tìm cảm hứng thiết kế." Bách dừng xe bên bờ hồ, tháo kính râm và quay sang nhìn cô. "Hôm nay em là khách, nên tôi muốn cho em thấy một mặt khác của thành phố này... hoặc là của tôi."
Họ đi dạo dọc theo bờ hồ. Gió từ mặt nước thổi vào mang theo hơi lạnh, khiến Thảo khẽ rùng mình. Thấy vậy, Bách không một lời giải thích, anh cởi chiếc áo khoác thể thao của mình và choàng lên vai cô.
"Em... em không sao mà." Thảo định từ chối, nhưng bàn tay của Bách đã giữ chặt lấy hai vai cô, ép cô phải khoác lấy chiếc áo.
"Đừng bướng bỉnh." Anh nói, giọng thấp xuống, có chút uy quyền. "Ở đây lạnh lắm."
Chiếc áo của anh quá rộng đối với Thảo, nó bao bọc lấy cô bằng hơi ấm và mùi hương nồng nàn của anh. Cảm giác như mình đang nằm trong vòng tay của anh khiến tim cô lại bắt đầu loạn nhịp.
Họ dừng chân tại một quán cà phê nhỏ nằm chênh vênh trên đồi cỏ. Quán vắng khách, chỉ có tiếng nhạc jazz du dương và mùi hạt cà phê rang xay thơm nức. Họ ngồi ở một bàn sát cửa sổ, nhìn ra toàn cảnh hồ nước xanh ngắt.
"Bố tôi nói em học ngành Tâm lý." Bách lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Vậy em có đọc được tôi đang nghĩ gì không?"
Thảo nhìn vào đôi mắt nâu thâm trầm của anh, cố gắng vận dụng những kiến thức mình đã học. "Anh là một người rất giỏi kiểm soát cảm xúc. Anh dùng vẻ lạnh lùng để bảo vệ bản thân, nhưng bên trong... có lẽ anh đang có một sự mâu thuẫn rất lớn."
Bách khựng lại, ánh mắt anh tối sầm lại trong giây lát. Anh đặt tách cà phê xuống, đột nhiên vươn tay qua mặt bàn, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thảo đang đặt trên khăn trải bàn. Ngón cái của anh khẽ vuốt ve lên mu bàn tay cô, một hành động đầy sự thân mật và khiêu khích.
"Vậy em có đoán được sự mâu thuẫn đó đến từ đâu không?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.
Thảo cảm thấy hơi thở mình bị nghẹn lại ở cổ họng. Sự đụng chạm của anh như một dòng nước nóng tràn qua da thịt, khiến cô không thể tập trung suy nghĩ. "Anh Bách... đây không phải là cách một người anh đối xử với em gái."
"Tôi đã nói rồi, tôi chưa bao giờ coi em là em gái." Bách buông tay ra, nhưng lại đứng dậy, bước vòng qua bàn và đứng sát ngay sau lưng ghế của cô. Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào vành tai cô. "Nếu tôi muốn em, tôi sẽ không quan tâm đến cái danh hiệu hờ kia. Em có hiểu không, Thảo?"
Thảo cảm thấy cơ thể mình run lên bần bật. Sự thẳng thắn đến tàn nhẫn của anh khiến cô sợ hãi, nhưng cũng khiến một góc khuất nào đó trong tâm hồn cô rung động mãnh liệt. Cô là một sinh viên tâm lý, cô biết đây là sự hấp dẫn của "trái cấm" – thứ càng bị cấm đoán thì càng trở nên ngọt ngào và mời gọi.
"Anh đi quá giới hạn rồi." Cô thốt lên, nhưng giọng nói lại thiếu hẳn sự kiên quyết.
Bách khẽ cười, một tiếng cười trầm đục mang theo sự chiếm hữu. Anh đưa tay vuốt nhẹ từ vai xuống cánh tay cô, qua lớp vải áo khoác của mình. "Giới hạn là do con người đặt ra, và tôi là người rất giỏi phá vỡ những quy tắc đó."
Anh đứng thẳng người dậy, trở về vẻ điềm tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra. "Về thôi, muộn rồi. Nếu không dì Lan sẽ lo cho em đấy."
Suốt dọc đường về, cả hai không ai nói với ai câu nào. Thảo nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh của Bách và những lời nói đầy ám muội của anh. Cô biết, cuộc sống của cô từ nay về sau sẽ không còn bình yên nữa. Dưới mái nhà ấy, có một con mãnh thú đang chờ đợi, và cô – chính là con mồi mà anh đã nhắm tới từ lâu.
Khi xe dừng lại trước biệt thự, Bách không mở cửa xe ngay. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút linh hồn cô vào đó.
"Đêm nay, nhớ khóa cửa phòng cho kỹ. Vì tôi không chắc là mình sẽ luôn làm một 'anh trai' ngoan đâu."
Thảo hốt hoảng mở cửa xe chạy thẳng vào nhà, để lại tiếng cười khẽ đầy ma mị của Gia Bách tan biến vào trong gió chiều. Một trò chơi nguy hiểm đã thực sự bắt đầu.