Lời cảnh báo của Gia Bách ở cửa xe như một hạt mầm độc hại, gieo rắc vào tâm trí Diệp Thảo sự lo âu tột độ. Cô chạy thẳng lên phòng, chốt chặt cửa và tựa lưng vào tấm gỗ, hơi thở dồn dập. Cô nhìn quanh căn phòng vốn đã bắt đầu trở nên quen thuộc, nhưng giờ đây, mỗi góc khuất đều khiến cô liên tưởng đến sự hiện diện của anh ở ngay bên kia bức tường.
Chiều tối, mẹ cô và bác Chính trở về. Tiếng cười nói rộn rã của hai người dưới phòng khách khiến không khí căng thẳng trong lòng Thảo dịu đi đôi chút. Cô tự trấn an mình: “Trước mặt bố mẹ, anh ta chắc chắn sẽ không dám làm gì quá phận.”
“Thảo ơi, xuống ăn cơm con!” Tiếng bà Lan gọi với lên.
Thảo hít một hơi sâu, thay một bộ đồ kín đáo hơn – một chiếc váy dài quá gối và áo phông cao cổ, dù thời tiết vẫn còn khá oi ả. Cô muốn dùng lớp vải này như một tấm khiên bảo vệ mình trước ánh mắt xuyên thấu của người đàn ông kia.
Bữa tối được chuẩn bị thịnh soạn để ăn mừng việc hoàn tất giấy tờ của hai người lớn. Bác Chính trông trẻ hẳn ra, ông không ngừng gắp thức ăn cho mẹ Thảo, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Ở phía đối diện, Gia Bách vẫn là một hình ảnh lịch lãm, điềm đạm. Anh mặc một chiếc sơ mi đen, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính.
“Bách này, con và Thảo hôm nay đi chơi thế nào? Hai anh em đã thân hơn chút nào chưa?” Bác Chính hào hứng hỏi, hoàn toàn không nhận ra luồng điện lạ lùng đang chạy ngầm giữa hai người trẻ.
Thảo khựng lại, đôi đũa trên tay hơi run. Cô chưa kịp mở lời thì Bách đã thong thả lên tiếng, giọng nói trầm ổn đến mức đáng sợ:
“Rất tốt ạ. Thảo là một cô gái thú vị. Con nghĩ chúng con có rất nhiều điểm chung… hơn cả con tưởng.”
Vừa nói, anh vừa nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt ấy không hề che giấu sự thích thú, giống như một lời khẳng định ngầm về những chuyện đã xảy ra ở bờ hồ. Thảo cúi gầm mặt, giả vờ tập trung vào bát cơm, nhưng đôi tai cô đã đỏ ửng lên từ bao giờ.
“Thế thì tốt quá!” Bà Lan cười rạng rỡ. “Thảo vốn nhút nhát, có Bách chỉ bảo thêm cho em về cuộc sống ở đây, mẹ cũng yên tâm.”
“Dì cứ yên tâm,” Bách nhếch môi, nụ cười mang theo một tầng ý nghĩa mà chỉ mình Thảo hiểu. “Con sẽ ‘chăm sóc’ em ấy thật kỹ.”
Dưới gầm bàn, Thảo bất chợt cảm thấy một vật gì đó chạm nhẹ vào bắp chân mình. Cô giật mình, suýt chút nữa là bật thốt lên thành tiếng. Đó là mũi giày da của Gia Bách. Anh không hề rút chân lại, mà ngược lại, mũi giày ấy bắt đầu mơn trớn một cách chậm rãi, lướt từ cổ chân lên đến bắp chân của cô.
Toàn thân Thảo cứng đờ. Cô trân trối nhìn mẹ và bác Chính vẫn đang mải mê trò chuyện, hoàn toàn không hay biết về sự đồi trụy kín đáo đang diễn ra ngay dưới mắt mình. Trái tim cô đập loạn xạ, một cảm giác hổ thẹn đan xen với sự kích thích lạ lùng bùng lên trong huyết quản. Cô cố gắng rụt chân lại, nhưng đôi chân của Bách như một chiếc gọng kìm, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ lấy cô.
Cô ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ van nài lẫn trách móc. Nhưng đáp lại cô chỉ là gương mặt bình thản của Bách khi anh đang nhã nhặn dùng dao cắt miếng bít tết, động tác dứt khoát và đầy quyền lực. Sự đối lập giữa vẻ ngoài lịch thiệp và hành động ám muội dưới bàn khiến Thảo cảm thấy nghẹt thở.
“Thảo, sao con không ăn đi? Không hợp khẩu vị à?” Mẹ cô nhận ra sự bất thường, lo lắng hỏi.
“Dạ… không, chỉ là con hơi mệt một chút thôi ạ.” Thảo lắp bắp, tay siết chặt lấy khăn trải bàn để ngăn bản thân không run rẩy.
“Nếu em mệt, để anh đưa em lên phòng nghỉ.” Bách đột ngột đứng dậy. Trước khi Thảo kịp phản ứng, anh đã bước sang phía cô, một bàn tay đặt lên vai cô, bóp nhẹ. “Bố, dì Lan, mọi người cứ dùng bữa tiếp đi ạ. Con đưa Thảo lên trước.”
Sự quan tâm của Bách trông thật hoàn hảo dưới mắt hai người lớn. Bác Chính gật đầu hài lòng: “Ừ, đưa em lên đi con. Nhớ xem em có sốt không nhé.”
Từng bước chân đi lên cầu thang gỗ, Thảo cảm thấy mình như đang đi vào hang cọp. Bàn tay Bách vẫn đặt trên eo cô, qua lớp vải mỏng, hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền thẳng vào da thịt cô, khiến mỗi bước đi của cô đều trở nên loạng choạng.
Vừa bước qua ngưỡng cửa phòng, khi tiếng cười nói dưới lầu đã mờ nhạt dần, Bách không đưa cô vào trong mà bất ngờ ép cô vào cánh cửa gỗ vừa được đóng lại.
Cạch. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc.
“Anh… anh định làm gì?” Thảo thở dốc, hai tay chống lên lồng ngực vững chãi của anh để giữ khoảng cách.
Bách cúi thấp người, đôi mắt anh giờ đây không còn sự điềm tĩnh nữa mà hừng hực một ngọn lửa chiếm hữu. Anh nắm lấy hai cổ tay cô, ấn ngược lên phía trên đầu.
“Em tưởng mặc kín thế này là tôi không biết em đang run sao?” Giọng anh khàn đặc, phả vào môi cô. “Dưới bàn ăn lúc nãy, em không hề ghét cảm giác đó, phải không?”
“Buông em ra… mẹ sẽ thấy…” Thảo yếu ớt chống cự, nhưng sự đụng chạm của Bách lại khiến cơ thể cô dần mất đi sức lực.
Bách không buông, anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài dịu nhẹ. “Càng cấm kỵ, người ta lại càng khó cưỡng lại, Thảo ạ. Em và tôi, chúng ta đều cùng một loại người. Đừng cố tỏ ra thanh cao trước mặt tôi.”
Anh đặt một nụ hôn nóng bỏng lên vùng da nhạy cảm ở cổ cô, một nụ hôn không hề nhẹ nhàng mà đầy tính đánh dấu. Thảo rùng mình, một tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị cô nén chặt trong cổ họng. Cô biết mình nên đẩy anh ra, nhưng lý trí đã hoàn toàn bị cảm giác tội lỗi và ngọt ngào này đánh bại.
Ở ngoài kia, thế giới vẫn xoay quanh danh nghĩa “gia đình”, nhưng ở trong căn phòng này, ranh giới ấy đã hoàn toàn tan chảy dưới sức nóng của khao khát vụng trộm.