Tiếng bước chân của Gia Bách xa dần ngoài hành lang, rồi tiếng cửa phòng anh đóng lại dứt khoát như một dấu chấm hết cho sự điên rồ vừa xảy ra. Diệp Thảo trượt dài xuống tấm thảm lót sàn, đôi chân run rẩy không còn đủ sức để đứng vững. Căn phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.
Cô đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên vùng cổ – nơi hơi nóng từ nụ hôn của anh vẫn còn như thiêu đốt. Thảo lảo đảo đứng dậy, tiến về phía bàn trang điểm. Dưới ánh đèn neon trắng loá, cô bàng hoàng nhìn vào gương. Trên làn da trắng ngần, nhạy cảm của cô, một vết đỏ thẫm hiện lên rõ mồn một. Nó như một con dấu, một sự khẳng định quyền sở hữu tàn nhẫn mà Gia Bách đã đóng lên người cô.
"Điên rồi... mình điên thật rồi." Cô thì thào, nước mắt bắt đầu chực trào.
Đó không chỉ là một vết thương ngoài da, đó là vết sẹo của đạo đức. Cô và anh, dưới danh nghĩa pháp lý, là anh em. Dù không chung huyết thống, nhưng hơi ấm của mẹ cô và bố anh ở ngay dưới lầu kia chính là rào cản ngăn cách họ. Vậy mà, cô lại để anh chạm vào mình, thậm chí trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô đã để bản thân chìm đắm trong sự mãnh liệt đó.
Thảo vội vàng mở tủ quần áo, lục tìm một chiếc khăn lụa mỏng để quấn quanh cổ, dù lúc này đã là nửa đêm. Cô không thể để mẹ nhìn thấy điều này. Sự ám ảnh khiến cô phải đi tắm ngay lập tức, cô dùng bông tắm chà xát lên vùng cổ đến mức đỏ ửng, cố gắng xóa đi dấu vết của Bách, nhưng càng chà xát, hình ảnh đôi mắt hừng hực lửa của anh lại càng hiện rõ trong tâm trí cô.
Sáng hôm sau, Thảo xuống nhà với một chiếc áo sơ mi cổ cao kín mít. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng ánh mắt cô luôn tránh né nhìn về phía cầu thang.
Mẹ cô, bà Lan, đang đứng ở bếp pha trà. Thấy con gái, bà tươi cười: "Thảo đấy à, sao hôm nay mặc kín cổng cao tường thế con? Trời oi lắm đấy."
"Con... con hơi đau họng, chắc tại đêm qua nằm điều hòa lạnh quá mẹ ạ." Thảo nói dối không chớp mắt, trái tim thắt lại vì cảm giác tội lỗi.
"Thế à? Lát bảo anh Bách đưa đi mua thuốc nhé. Bố Chính và anh Bách lát nữa đều có cuộc họp ở văn phòng kiến trúc, chắc họ sắp xuống đấy."
Vừa dứt lời, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Gia Bách xuất hiện trong bộ suit màu xanh navy chỉnh chu, vẻ ngoài lịch lãm và xa cách như chưa từng có chuyện gì xảy ra đêm qua. Anh bước vào bếp, tự nhiên lấy một lát bánh mì rồi quay sang nhìn Thảo.
"Cổ họng em không sao chứ?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự cợt nhả ẩn giấu.
Thảo siết chặt tách trà trong tay, không ngước lên. "Cảm ơn anh, em ổn."
Bác Chính cũng vừa bước vào, ông vỗ vai Bách: "Hôm nay con có chuyến khảo sát công trình ở tỉnh bên phải không? Nếu không bận quá, cho Thảo đi cùng để con bé khuây khỏa. Dù sao em nó cũng sắp vào kỳ thực tập, đi xem thực tế cũng tốt."
Thảo giật mình, cô định lên tiếng từ chối thì ánh mắt của Bách đã khóa chặt lấy cô.
"Con cũng đang định rủ em ấy." Bách nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua chiếc cổ áo cao của Thảo với một vẻ thích thú đầy ác ý. "Chỗ đó không khí trong lành, có lẽ sẽ tốt cho cái 'cổ họng' đang đau của em hơn là ở nhà đấy."
Bà Lan cũng tán thành: "Đúng đấy, đi đi con. Đi với anh Bách mẹ rất yên tâm."
"Yên tâm." Hai chữ đó như một nhát dao đâm vào lòng Thảo. Mẹ cô không hề biết rằng, người mà bà tin tưởng nhất lại chính là người nguy hiểm nhất đối với con gái bà.
Chuyến đi khảo sát bắt đầu trong sự im lặng ngột ngạt trên xe. Khi chiếc xe rời khỏi thành phố, đi vào con đường mòn dẫn lên một vùng đồi núi hẻo lánh, Bách mới lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
"Em định cứ mặc như vậy mãi sao? Chiếc áo đó trông thật vướng víu."
"Tại ai mà em phải mặc thế này?" Thảo bùng nổ, sự uất ức kìm nén từ đêm qua khiến cô không còn giữ được bình tĩnh.
Bách đột ngột tấp xe vào lề đường, nơi xung quanh chỉ có những bụi cây rậm rạp và tiếng chim rừng kêu xao xác. Anh tháo dây an toàn, nhoài người về phía cô. Thảo co rúm lại, áp sát vào cửa xe.
"Tại tôi sao?" Bách đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát luồn ngón tay vào cổ áo sơ mi của cô, kéo nhẹ xuống để lộ vết đỏ vẫn còn đậm màu. "Tôi thấy nó rất đẹp. Nó nhắc nhở em rằng... đêm qua em đã thuộc về ai."
"Anh điên rồi! Chúng ta là anh em trên danh nghĩa, anh không sợ bố anh và mẹ em đau lòng sao?" Thảo hét lên, nước mắt rơi lã chã.
Bách nhìn sâu vào mắt cô, đôi bàn tay to lớn bao lấy gương mặt nhỏ nhắn của Thảo. Sự thù địch trong anh dường như biến mất, thay vào đó là một sự khao khát đến điên dại.
"Tôi đã nói rồi, tôi không quan tâm." Anh thì thầm, môi sát gần môi cô. "Thảo, em có thể lừa dối cả thế giới, nhưng em không thể lừa dối cơ thể mình. Khi tôi chạm vào em, em không hề bài xích. Sự cấm kỵ này... em cũng đang nghiện nó giống như tôi, đúng không?"
Anh không cho cô cơ hội trả lời, nụ hôn nồng cháy và đầy tính xâm lược một lần nữa ập đến. Lần này, giữa không gian hoang vu chỉ có hai người, mọi rào cản đạo đức dường như tan biến. Thảo nức nở, nhưng đôi tay cô lại vô thức vòng qua cổ anh, siết chặt.
Trong bóng râm của những tán cây rừng, ranh giới cuối cùng đã hoàn toàn đổ vỡ.