Nụ hôn cuồng nhiệt bên lề đường vắng để lại một bầu không khí đặc quánh sự ám muội bên trong không gian hẹp của chiếc xe. Diệp Thảo ngồi thẫn thờ, đôi môi hơi sưng mọng và ánh mắt vẫn còn vương nước mắt. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ vừa đánh mất linh hồn, nhưng sâu thẳm trong sự run rẩy ấy, là một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ mà cô không dám thừa nhận.
Gia Bách chỉnh lại cổ áo, vẻ mặt anh đã khôi phục lại sự điềm tĩnh thường ngày, chỉ có đôi mắt là vẫn còn vương chút dư vị của sự chiếm hữu. Anh khởi động máy, chiếc xe tiếp tục lăn bánh về phía công trình khảo sát.
"Nghe này," Bách lên tiếng, giọng nói đều đều như thể đang bàn về một hợp đồng kinh doanh. "Chúng ta cần một luật chơi."
Thảo quay sang nhìn anh, đôi lông mày khẽ chau lại. "Luật chơi? Anh coi chuyện này là trò chơi sao?"
"Không phải trò chơi, mà là cách để chúng ta tồn tại dưới một mái nhà mà không làm nổ tung cái gia đình hạnh phúc của bố tôi và mẹ em." Bách gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng. "Trước mặt họ, chúng ta vẫn là anh em. Không đụng chạm, không ánh nhìn quá mức, không có bất kỳ sự thân mật nào. Em vẫn là cô em gái nhút nhát, còn tôi vẫn là người anh lạnh lùng."
"Và sau lưng họ?" Thảo hỏi, giọng cô nghẹn lại.
Bách dừng xe trước một công trình đang thi công dở dang giữa núi rừng. Anh quay sang, vươn tay bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. "Sau lưng họ, em thuộc về tôi. Bất cứ khi nào tôi muốn, bất cứ nơi nào chỉ có hai người. Đừng cố gắng chạy trốn, vì em đã lỡ bước vào lãnh địa của tôi rồi."
Thảo rùng mình. Bản giao kèo này nghe thật tàn nhẫn và đầy sỉ nhục, nhưng cô nhận ra mình không còn đường lui. Sự yếu đuối của cô trước sức hút của anh chính là bản án cho sự tự do của chính mình.
Buổi khảo sát công trình diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối của Thảo. Cô đi theo sau Bách, nhìn anh uy nghiêm chỉ đạo các kỹ sư, bàn bạc về các thông số kỹ thuật. Vẻ mặt anh nghiêm túc, phong thái đĩnh đạc khiến không ai có thể ngờ rằng, chỉ một tiếng trước, người đàn ông này đã ép cô vào cửa xe với những hành động đầy dục vọng. Sự đối lập đó khiến Thảo vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút một cách không thể cưỡng lại.
Khi trở về nhà vào buổi tối, họ thực hiện đúng "luật chơi" mà Bách đã đề ra.
Trong bữa tối, Bách hầu như không nhìn Thảo. Anh điềm đạm kể cho bố Chính nghe về tiến độ công trình. Thảo cũng cố gắng tỏ ra tự nhiên, cô gắp thức ăn cho mẹ và kể về những cảnh đẹp ở vùng ngoại ô.
"Hai đứa đi làm việc mà vẫn vui vẻ thế này là bố mừng lắm," Bác Chính cười khà khà, rót thêm rượu. "Thảo này, nếu thích kiến trúc, cứ bảo anh Bách dạy thêm cho nhé."
"Dạ, anh Bách dạy con rất nhiều điều... mới lạ ạ," Thảo cúi đầu, câu nói mang theo một hàm ý chua chát mà chỉ cô cảm nhận được.
Bữa tối kết thúc êm đẹp. Thảo về phòng, khóa chặt cửa. Cô đứng trước gương, tháo chiếc khăn lụa ra. Vết đỏ trên cổ đã mờ đi đôi chút, nhưng những ký ức về sự đụng chạm của Bách thì càng lúc càng đậm nét. Cô định đi ngủ sớm để quên đi thực tại, thì bất ngờ, điện thoại trên bàn rung lên một nhịp.
Một tin nhắn từ số lạ, nhưng cô biết thừa là ai: "Mở cửa ban công."
Tim Thảo thắt lại. Ban công phòng cô và phòng Bách chỉ cách nhau một khoảng hẹp, được ngăn bằng một hàng rào sắt mỹ thuật cao chót vót. Cô bước ra, gió đêm thổi lồng lộng. Gia Bách đã đứng đó từ bao giờ, anh đang tựa lưng vào lan can, tay cầm một ly rượu vang.
"Anh điên rồi, mẹ đang ở phòng bên cạnh đấy!" Thảo thì thầm, giọng run bắn.
"Phòng mẹ em đã tắt đèn từ mười phút trước rồi," Bách thong thả nói, anh bước lại gần hàng rào sắt, đưa tay qua khe hở và nắm lấy bàn tay cô. "Luật chơi thứ hai: Đừng bao giờ bắt tôi phải chờ đợi."
Bách đột ngột kéo mạnh tay cô, khiến Thảo phải áp sát vào hàng rào sắt. Anh cúi xuống, hôn lên những đầu ngón tay cô, một hành động đầy sự sùng bái nhưng cũng đầy đe dọa.
"Đêm nay, tôi muốn em qua phòng tôi."
"Không thể nào! Nếu bị bắt gặp..."
"Sẽ không ai thấy cả, trừ khi em muốn họ thấy." Bách buông tay cô ra, ánh mắt anh tối sầm lại dưới ánh trăng. "Mười phút nữa, tôi sẽ đợi em ở cửa bên. Nếu em không đến, tôi sẽ vào tận phòng em đấy."
Bách quay người đi vào trong, để lại Thảo đứng giữa ban công lộng gió với sự hoảng loạn tột độ. Cô biết mình nên từ chối, nhưng đôi chân cô như có ý nghĩ riêng, bắt đầu bước về phía cửa phòng.
Sự cấm kỵ giống như một loại thuốc phiện, và Thảo nhận ra mình đã lún sâu vào cơn nghiện này mất rồi.