Mười phút trôi qua dài đằng đẵng như một thế kỷ. Diệp Thảo đứng sau cánh cửa phòng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Tiếng gió rít qua khe cửa ban công nghe như những lời thì thầm phán xét của lương tâm. Cô biết mình đang đứng trước một vực thẳm, nhưng sự chiếm hữu bủa vây của Gia Bách khiến cô cảm thấy nếu mình không bước đi, anh sẽ thực sự xé nát sự yên bình giả tạo của ngôi nhà này để kéo cô theo.
Thảo khoác thêm chiếc áo choàng lụa dài, rón rén mở cửa. Hành lang chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng Bách ở phía cuối dãy như một lời mời gọi đầy nguy hiểm. Cô bước đi trên thảm cỏ nhân tạo trải dọc hành lang, mỗi nhịp tim đập như tiếng trống dội vào màng nhĩ.
Cạch.
Cánh cửa phòng Bách không khóa, nó hé mở như đã đợi cô từ rất lâu. Thảo bước vào, và ngay lập tức, một cảm giác khác lạ bao trùm lấy cô. Phòng của Bách không giống phần còn lại của căn biệt thự vốn mang phong cách cổ điển. Nó hiện đại, tối giản với tông màu xám đen chủ đạo, ngập tràn mùi hương gỗ đàn hương và hơi lạnh từ máy điều hòa.
Bách đang ngồi trên chiếc ghế da lớn cạnh cửa sổ kính sát đất, tay cầm một tập hồ sơ kiến trúc, nhưng ánh mắt anh lại đặt trên người cô. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, trông anh như một vị vua đang tận hưởng sự phục tùng của thần dân.
"Em đến muộn hai phút," Bách đặt tập hồ sơ xuống, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian kín.
Thảo đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt lo lắng nhìn xung quanh. "Anh định làm gì? Nếu mẹ em thức dậy đi vệ sinh và thấy em không có trong phòng..."
"Tôi đã khóa trái cửa hành lang dẫn sang khu phòng ngủ của họ rồi. Đừng lo lắng những chuyện thừa thãi đó." Bách đứng dậy, từng bước tiến về phía cô.
Khi anh dừng lại trước mặt, Thảo cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng. Bách đưa tay lên, nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo choàng lụa trên vai cô, để lộ bộ váy ngủ hai dây mỏng manh bên trong. Ánh mắt anh nóng rực, trượt dài trên những đường cong thanh xuân của cô, khiến Thảo cảm thấy như mình đang đứng trần trụi giữa bão tố.
"Căn phòng này là thế giới riêng của tôi," Bách thì thầm, bàn tay anh luồn vào mái tóc dài của cô, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn mình. "Ở đây, không có bác Chính, không có dì Lan, không có 'anh trai' hay 'em gái'. Chỉ có tôi và em."
Anh dắt cô đi về phía bức tường phía sau giá sách lớn. Với một cái chạm nhẹ vào lẫy bí mật, bức tường từ từ dịch chuyển, lộ ra một căn phòng nhỏ hơn bên trong – nơi chứa đầy những bản vẽ tay và một chiếc giường đơn giản. Đây là nơi anh thực sự làm việc và giấu đi những góc khuất của mình.
"Đây là đâu?" Thảo ngỡ ngàng.
"Đây là nơi tôi giấu đi những thứ tôi thực sự khao khát," Bách nói, anh đẩy cô ngồi xuống mép giường, rồi quỳ một chân xuống trước mặt cô, một tư thế vừa như sùng bái, vừa như chuẩn bị chiếm đoạt. "Bao gồm cả em."
Anh bắt đầu hôn lên mu bàn tay cô, rồi dọc lên cánh tay, mỗi nụ hôn đều mang theo một sự kiên nhẫn đáng sợ. Thảo run rẩy, cô muốn đẩy anh ra nhưng những ngón tay lại vô thức bám chặt vào vai anh. Sự cấm kỵ và không gian bí mật này tạo nên một chất kích thích cực mạnh, khiến lý trí của cô hoàn toàn tan chảy.
"Thảo... nói cho tôi biết, em có ghét tôi không?" Bách ngước nhìn cô, đôi mắt thâm trầm giờ đây tràn đầy sự rạo rực.
"Em... em nên ghét anh," Thảo nức nở, nhưng đôi môi cô lại cúi xuống, tìm kiếm hơi ấm từ anh.
Bách nở một nụ cười thỏa mãn. Anh bế bổng cô lên, đặt cô nằm xuống giữa những bản vẽ kiến trúc dang dở. Trong căn phòng bí mật này, tiếng nhịp tim của họ hòa làm một, át đi cả tiếng gió rít bên ngoài. Mối quan hệ giữa họ giờ đây không còn là những cái chạm vô tình nữa, nó đã trở thành một sự gắn kết đầy tội lỗi nhưng mãnh liệt không thể tách rời.
Đêm đó, dưới ánh đèn mờ của căn phòng phía cuối hành lang, Thảo nhận ra mình đã không còn là cô sinh viên tâm lý ngây thơ nữa. Cô đã trở thành một phần trong những bản thiết kế đen tối và đầy đam mê của Trịnh Gia Bách.