Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ như một bản nhạc trêu ngươi, đánh thức Diệp Thảo khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô giật mình ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng xa lạ với tông màu xám lạnh. Ký ức về đêm qua ùa về như một cơn sóng dữ: căn phòng bí mật, những bản vẽ vương vãi, và hơi ấm cuồng nhiệt của Gia Bách.
Cô nhìn sang bên cạnh, chiếc giường đã trống không từ bao giờ, chỉ còn lại mùi hương gỗ đàn hương vương vít trên gối. Một tờ giấy nhỏ đặt trên bàn cạnh giường với nét chữ rồng bay phượng múa: "Về phòng ngay, 8 giờ sáng cả nhà xuất phát đi lễ nhà thờ."
Thảo hốt hoảng nhìn đồng hồ, đã 7 giờ 15 phút. Cô vội vàng khoác chiếc áo choàng lụa, rón rén mở cửa phòng Bách. Hành lang vắng lặng, ánh sáng buổi sớm chiếu rọi khiến mọi thứ trở nên quá đỗi rõ ràng. Cô chạy nhanh về phòng mình, khóa cửa lại và đổ gục xuống giường, tim đập như muốn nhảy ra ngoài. Chỉ một chút nữa thôi, nếu mẹ cô gõ cửa sớm hơn, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Đúng 8 giờ, Thảo bước xuống lầu trong bộ áo dài trắng thanh khiết, mái tóc xõa tự nhiên che đi những vết tích còn chưa kịp tan trên cổ. Cô trang điểm đậm hơn một chút để che đi vẻ mệt mỏi dưới quầng mắt.
Bác Chính và mẹ cô đã đợi sẵn ở xe, cả hai đều mặc trang phục trang trọng cho buổi lễ kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ bác Chính – một sự kiện gia đình lớn với sự tham gia của nhiều họ hàng.
Gia Bách đang đứng cạnh cửa xe, vận bộ suit đen cắt may thủ công tinh xảo. Khi thấy Thảo bước xuống, anh khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng và xa cách như thể người đàn ông cuồng nhiệt đêm qua và anh là hai người hoàn toàn khác biệt.
"Thảo hôm nay xinh quá, đúng là con gái của mẹ," bà Lan mỉm cười, chỉnh lại tà áo cho em.
"Cảm ơn mẹ," Thảo lí nhí, cô không dám nhìn thẳng vào Bách, nhưng cô cảm nhận được ánh mắt anh đang lướt nhanh qua người mình, dừng lại một giây ở vùng cổ được che chắn kỹ lưỡng.
Suốt buổi lễ tại nhà thờ và bữa tiệc sau đó ở nhà hàng, Bách đóng vai một "người anh cả" mẫu mực không chút sai sót. Anh tiếp khách, rót rượu cho các bậc trưởng bối, và thi thoảng lại quan tâm hỏi han Thảo về việc thực tập như một người anh trai thực thụ trước mặt họ hàng.
"Gia Bách thật là chu đáo, đúng là tấm gương cho em Thảo học tập," một người bác trong họ lên tiếng khen ngợi.
Bách mỉm cười lịch thiệp: "Dạ, Thảo còn mới mẻ nhiều thứ, con chỉ đang cố gắng giúp em ấy hòa nhập thôi ạ."
Dưới bàn tiệc, Thảo cảm thấy một bàn tay nóng hổi bất ngờ đặt lên đùi mình. Cô giật nảy mình, suýt nữa làm đổ ly nước cam. Gia Bách vẫn đang thản nhiên trò chuyện với người bác, nhưng bàn tay anh dưới khăn trải bàn dài lại đang chậm rãi di chuyển, ngón tay luồn qua lớp vải mỏng của tà áo dài, khẽ vuốt ve làn da nhạy cảm phía trên đầu gối của cô.
Toàn thân Thảo cứng đờ, hơi thở trở nên khó khăn. Sự táo bạo của anh ngay giữa bữa tiệc gia đình trang trọng khiến cô vừa kinh hãi vừa có một cảm giác kích thích tội lỗi tột độ. Anh đang thách thức giới hạn của cô, thách thức cả cái gọi là mặt nạ đạo đức mà cả hai đang đeo.
Cô cố gắng dùng tay đẩy tay anh ra, nhưng Bách lại càng siết chặt hơn, đầu ngón tay anh nhấn nhẹ vào da thịt cô như một lời cảnh báo: Đừng chống đối.
"Thảo, sao mặt con đỏ thế? Trong này nóng quá à?" Bác Chính quay sang hỏi, ánh mắt đầy sự quan tâm của một người cha.
"Dạ... dạ chắc tại đông người quá nên hơi ngộp ạ," Thảo lắp bắp, đôi môi run rẩy.
Bách lúc này mới thong thả thu tay về, cầm ly rượu vang lên nhấp một ngụm, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng đắc thắng. "Bố nói đúng đấy, hay để con đưa Thảo ra ban công hóng gió một chút, dù sao em ấy cũng không quen không khí tiệc tùng."
"Ừ, con đưa em đi đi," bác Chính xua tay.
Bách đứng dậy, lịch sự kéo ghế cho Thảo. Khi cô bước đi, anh bước ngay sát phía sau, hơi thở của anh phả sát vành tai cô, thì thầm chỉ đủ hai người nghe:
"Chiếc áo dài trắng này thực sự rất hợp với em... nó khiến tôi chỉ muốn xé nát sự thanh khiết này ra ngay lập tức."
Thảo rùng mình, bước chân loạng choạng tiến về phía ban công lộng gió. Cô biết, chiếc mặt nạ này dù hoàn hảo đến đâu, thì phía sau nó, ngọn lửa của sự cấm kỵ đã bắt đầu thiêu rụi mọi lý trí còn sót lại.