Gió từ sông thổi vào ban công tầng năm của nhà hàng mang theo cái lạnh se sắt, nhưng bấy nhiêu đó vẫn không đủ để làm dịu đi sự nóng rực đang lan tỏa trong lồng ngực Diệp Thảo. Cô đi nhanh về phía góc khuất của ban công, nơi ánh đèn neon của thành phố hắt lên những bóng đổ dài và chông chênh.
"Anh điên thật rồi, Gia Bách!" Thảo quay phắt lại ngay khi tiếng cửa kính đóng sầm phía sau lưng anh. Giọng cô run lên vì giận dữ và sợ hãi. "Ngay dưới bàn tiệc... trước mặt bao nhiêu người thân... anh có biết nếu ai đó nhìn thấy thì chuyện gì sẽ xảy ra không?"
Bách thong thả bước tới, anh tháo một chiếc cúc áo suit, vẻ mặt bình thản đến mức khiến người ta phẫn nộ. Anh tựa lưng vào lan can, lấy ra một hộp thuốc lá, châm lửa. Làn khói trắng mỏng manh nhanh chóng bị gió cuốn đi.
"Nhưng không ai thấy cả, đúng không?" Bách nhìn cô, ánh mắt thâm trầm như xoáy vào tâm trí Thảo. "Sự sợ hãi của em chính là thứ khiến tôi cảm thấy em sống động nhất. Em nhìn lại mình đi, Thảo. Đôi mắt em không hề nói rằng em ghét điều đó."
"Anh đừng có suy diễn!" Thảo tiến lại gần, cố gắng hạ thấp giọng nhưng đầy quyết liệt. "Chúng ta không thể tiếp tục như thế này. Bản giao kèo đó... tôi muốn chấm dứt. Tôi không phải là món đồ chơi để anh thỏa mãn những thú vui bệnh hoạn của mình ngay trong chính gia đình chúng ta."
Bách đột ngột buông điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di nát nó. Anh bước tới một bước, dồn Thảo vào góc ban công. Hai cánh tay anh chống mạnh lên lan can, khóa chặt cô vào giữa. Trong không gian chỉ có tiếng gió rít và tiếng nhạc xập xình từ bên trong vọng ra, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn tính bằng milimet.
"Chấm dứt?" Bách cười khẩy, hơi thở anh nồng mùi rượu vang trắng và bạc hà. "Em nghĩ em có quyền lựa chọn sao? Kể từ giây phút em bước chân vào căn phòng của tôi đêm qua, em đã đánh đổi sự lựa chọn đó lấy sự thỏa mãn của chính mình rồi."
"Tôi bị anh ép buộc!" Thảo hét lên nghẹn ngào, nước mắt trực trào.
"Ép buộc?" Bách cúi xuống, môi anh lướt nhẹ qua vành tai cô, giọng nói khàn đặc và đầy ma mị. "Vậy tại sao khi tôi chạm vào em dưới bàn tiệc, cơ thể em lại run rẩy vì khao khát chứ không phải vì ghê tởm? Tại sao nhịp tim của em lại đập nhanh như muốn nổ tung khi tôi thì thầm vào tai em? Thảo à, tâm lý học dạy em cách đọc vị người khác, nhưng nó không dạy em cách dối trá chính bản thân mình."
Anh đưa bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang hừng hực một thứ lửa dục vọng đen tối.
"Em thích sự cấm kỵ này. Em thích cảm giác lén lút sau lưng mẹ em và bố tôi. Nó khiến em cảm thấy mình đặc biệt, khiến em cảm thấy mình thoát khỏi cái bóng của một 'con ngoan trò giỏi' bấy lâu nay."
"Anh... anh là ác quỷ." Thảo thì thào, sức kháng cự của cô dần tan biến dưới sự áp đảo của anh.
"Nếu tôi là ác quỷ, thì em chính là người đã mở cửa địa ngục để đón tôi vào." Bách cúi xuống, nụ hôn của anh lần này không cuồng nhiệt như ở rừng, mà nó chậm rãi, nhấm nháp như đang thưởng thức một món đồ ngọt đắt giá. Anh mơn trớn đôi môi cô, dùng đầu lưỡi khơi gợi một sự đáp trả mà anh biết chắc là cô không thể từ chối.
Thảo nấc lên một tiếng, đôi tay đang đẩy ngực anh dần dần chuyển thành nắm chặt lấy vạt áo sơ mi đen. Cô nhắm mắt lại, mặc cho hơi ấm và sự chiếm hữu của Bách nhấn chìm mọi lý trí. Đúng, cô ghét anh, nhưng cô lại điên cuồng khao khát cái cảm giác tội lỗi mà anh mang lại.
Giữa không trung bao la, bên dưới là hàng trăm con người đang cười nói về đạo đức và lễ nghi, thì ở trên này, hai kẻ mang danh anh em đang chìm đắm vào một nụ hôn của sự phản bội.
"Nhớ kỹ," Bách rời môi cô, hơi thở vẫn còn dồn dập, anh dùng ngón tay cái lau đi vệt nước mắt trên má cô. "Ở bất cứ đâu, chỉ cần tôi muốn, em phải có mặt. Đó không phải là luật chơi, đó là định mệnh của em."
Anh buông cô ra, chỉnh lại áo khoác, trở về vẻ mặt lạnh lùng và lịch thiệp thường ngày như một nhà ảo thuật vừa thu hồi chiếc mặt nạ.
"Vào trong thôi, em gái. Mọi người đang đợi chúng ta chụp ảnh gia đình đấy."
Thảo đứng lại một mình giữa ban công, nhìn theo bóng lưng hiên ngang của Bách. Cô rùng mình khi nghĩ đến việc lát nữa đây, cô sẽ phải đứng cạnh anh, mỉm cười trước ống kính máy ảnh, đóng vai một gia đình hạnh phúc, trong khi đôi môi cô vẫn còn vương lại vị đắng của rượu vang và sự tội lỗi không thể xóa nhòa.