Bức ảnh gia đình được chụp ngay sau đó là một kiệt tác của sự dối trá. Bác Chính đứng giữa, gương mặt rạng rỡ niềm tự hào; bà Lan tựa đầu vào vai chồng, cười hiền hậu. Ở hai bên, Bách và Thảo đứng như hai thái cực: anh đạo mạo, tĩnh lặng; cô thanh khiết, mong manh. Không ai có thể ngờ rằng, chỉ vài phút trước đó, giữa hai con người trẻ tuổi này đã diễn ra một cuộc đối đầu đầy dục vọng trên ban công lộng gió.
Bữa tiệc tiếp diễn đến đoạn sôi động khi tiếng nhạc khiêu vũ vang lên. Thảo cố gắng lẩn tránh vào góc khuất, hy vọng sự mờ nhạt của mình sẽ giúp cô thoát khỏi tầm mắt của Bách. Thế nhưng, định mệnh dường như không muốn cô bình yên.
"Diệp Thảo? Phải em không?"
Một giọng nói nam tính, trẻ trung và đầy vẻ kinh ngạc vang lên phía sau lưng cô. Thảo quay lại, tim suýt nữa ngừng đập. Đứng trước mặt cô là Hoàng – người bạn trai thời cấp ba, cũng là mối tình đầu mà cô đã chia tay khi chuyển lên thành phố học đại học.
"Anh Hoàng? Sao anh lại ở đây?" Thảo lắp bắp, sự bối rối hiện rõ trên gương mặt.
"Gia đình anh cũng là đối tác lâu năm của công ty bác Chính. Anh vừa về nước tháng trước, không ngờ lại gặp em ở đây với tư cách là... con gái của dì Lan." Hoàng bước tới, ánh mắt anh ta lấp lánh sự si mê chưa hề nguội tắt. "Em vẫn xinh đẹp như vậy, Thảo ạ."
Đúng lúc đó, một luồng không khí lạnh lẽo quen thuộc ập đến từ phía sau. Thảo không cần quay lại cũng biết ai đang đứng đó. Gia Bách thong thả bước tới, một tay cầm ly rượu vang, tay kia tự nhiên đặt lên eo Thảo – một hành động thân mật vừa đủ để khẳng định quyền sở hữu nhưng lại trông rất giống sự che chở của một người anh trai.
"Có chuyện gì sao, em gái?" Bách hỏi, tông giọng trầm thấp nhưng mang theo sự đe dọa tiềm ẩn. Đôi mắt anh nheo lại, quét qua người thanh niên trước mặt như đang đánh giá một kẻ thù.
"Chào anh Bách," Thảo vội vàng giới thiệu trong sự run rẩy. "Đây là Hoàng... bạn cũ của em. Anh Hoàng, đây là anh Gia Bách, con trai bác Chính."
Hoàng hơi bất ngờ trước sự bảo bọc thái quá của Bách, nhưng anh ta vẫn lịch sự đưa tay ra: "Chào anh, nghe danh kiến trúc sư Trịnh Gia Bách đã lâu, không ngờ lại là anh trai của Thảo."
Bách không vội bắt tay. Anh nhấp một ngụm rượu, để cho sự im lặng kéo dài đến mức khó chịu trước khi khẽ chạm nhẹ vào tay Hoàng.
"Bạn cũ sao?" Bách nhếch môi, ánh mắt anh khóa chặt lấy Thảo, bàn tay đang đặt trên eo cô khẽ siết chặt, ngón cái ấn mạnh vào da thịt cô qua lớp áo dài như một lời nhắc nhở. "Tôi tưởng hai người phải là 'người yêu cũ' mới đúng chứ? Ánh mắt của cậu ta không giống nhìn một người bạn cho lắm."
Hoàng hơi khựng lại vì sự thẳng thắn đến mức thô lỗ của Bách. "Anh Bách thật tinh tế. Đúng là chúng tôi từng có một thời gian gắn bó. Thảo, em có thể dành cho anh một điệu nhảy không? Coi như để bù đắp cho những năm tháng xa cách."
Thảo cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi. Cô nhìn sang Bách, thấy đôi mắt anh tối sầm lại, một tia lửa ghen tuông hừng hực bùng lên phía sau vẻ điềm tĩnh giả tạo.
"Em ấy đang mệt," Bách lạnh lùng cắt lời. "Hơn nữa, tối nay em ấy có rất nhiều việc phải bàn với tôi về dự án sắp tới."
"Anh Bách, chỉ một điệu nhảy thôi mà," Hoàng vẫn kiên trì, anh ta bước lại gần định nắm lấy tay Thảo.
Nhưng Bách đã nhanh hơn. Anh xoay người, kéo Thảo vào sát lồng ngực mình, tách cô hoàn toàn khỏi tầm với của Hoàng.
"Tôi nói là em ấy mệt." Bách gằn giọng, uy lực của một kẻ đứng đầu khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. "Cậu nên đi tìm đối tác khác đi."
Nói rồi, không đợi Hoàng phản ứng, Bách lôi Thảo đi thẳng về phía bãi đậu xe, mặc kệ những ánh nhìn tò mò của quan khách xung quanh. Anh ném cô vào ghế phụ của chiếc xe SUV, rồi vòng sang ghế lái, khởi động máy và lao vút đi trong đêm tối.
"Anh làm cái gì vậy? Mọi người sẽ nghi ngờ đấy!" Thảo hét lên khi chiếc xe lao đi với tốc độ xé gió.
"Nghi ngờ?" Bách cười gằn, bàn tay siết chặt vô lăng đến mức nổi gân xanh. "Em tưởng tôi sẽ đứng nhìn em nhảy múa trong vòng tay của gã đó sao? Hắn ta đã chạm vào đâu trên người em rồi? Hắn ta đã hôn em bao nhiêu lần trong quá khứ?"
"Đó là chuyện của quá khứ! Anh không có quyền can thiệp!"
Bách đột ngột phanh gấp khiến chiếc xe rít lên trên mặt đường vắng. Anh nhào tới, bóp chặt lấy hai vai Thảo, đôi mắt hừng hực lửa ghen và sự chiếm hữu tàn bạo.
"Quá khứ hay hiện tại, tất cả những gì thuộc về em đều phải là của tôi!" Bách nghiến răng, nụ hôn của anh ập xuống như một cơn bão tố, đầy hận thù và khao khát trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi cô, một sự đau đớn xen lẫn kích thích khiến Thảo nấc lên.
Giữa bóng đêm của khoang xe chật hẹp, sự xuất hiện của Hoàng không làm họ xa nhau, mà trái lại, nó giống như một mồi lửa thổi bùng lên sự điên rồ trong Gia Bách. Anh không còn muốn đóng vai "người anh trai" mẫu mực nữa. Anh muốn cô phải biết rằng, dù là bạn cũ hay bất kỳ ai, cũng không bao giờ có thể chạm vào vùng cấm mà anh đã đánh dấu chủ quyền.
"Nói đi..." Bách thì thầm giữa những nụ hôn cuồng loạn. "Em là của ai?"
Thảo nghẹn ngào, trong cơn say của sự chiếm hữu và ghen tuông, cô chỉ có thể thốt lên trong vô vọng: "Của anh... em là của anh..."