Thành phố A vào hạ, không khí mang theo chút hơi ẩm đặc trưng của vùng sông nước phía Nam. Đây là một thành phố không ngủ, nơi những ánh đèn neon của các khu trung tâm luôn đối lập với sự tĩnh lặng của những khu phố cổ ven sông.
Trong một con ngõ nhỏ lát gạch xanh, xưởng gốm "Thanh Vân" nằm im lìm dưới tán cây ngọc lan cổ thụ. Tiếng ve sầu kêu râm ran càng làm tăng thêm cái vẻ thanh bình, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ ngoài kia.
Khương Vãn đang ngồi bên bàn xoay, mái tóc đen dài được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô phủ đầy đất sét trắng, tỉ mỉ nhào nặn từng đường cong của một chiếc bình cổ. Cô làm việc rất tập trung, đôi mắt trong veo như nước hồ mùa thu không hề xao nhãng, thỉnh thoảng lại dùng mu bàn tay gạt nhẹ giọt mồ hôi trên trán, vô tình để lại một vệt bùn nhỏ trên gương mặt thanh tú.
"Vãn Vãn, có vị khách muốn gặp con. Là bên phía tập đoàn Giang thị." – Bác Lâm thợ già đẩy cửa bước vào, giọng nói đầy vẻ nể trọng.
Khương Vãn hơi khựng lại. Cô biết tập đoàn Giang thị, và càng biết rõ người đứng đầu tập đoàn đó – Giang Triệt. Anh là một kiến trúc sư lừng lẫy, nhưng cũng là một nhà từ thiện lớn thường xuyên tài trợ cho việc bảo tồn các làng nghề thủ công.
Cô vội vàng lau tay vào chiếc tạp dề, chưa kịp chỉnh đốn trang phục thì cánh cửa xưởng gốm lại một lần nữa mở ra.
Giang Triệt bước vào.
Anh không mang theo sự hào nhoáng của một vị tổng tài quyền lực thường thấy trên báo chí. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, quần tây tối màu, dáng người cao lớn nhưng bước đi lại rất nhẹ nhàng, như sợ làm kinh động đến không gian yên tĩnh nơi đây. Sau lớp kính gọng đen, đôi mắt anh không hề lạnh lẽo như lời đồn, mà mang một sự quan sát thâm trầm nhưng rất đỗi ôn hòa.
Ánh mắt anh dừng lại trên người Khương Vãn. Thấy cô lúng túng với vết bùn trên mặt và đôi bàn tay còn dính đầy đất, môi anh khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ – một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng sự dung túng lạ kỳ.
"Chào cô Khương. Làm phiền cô rồi." – Giọng anh trầm ấm, tựa như tiếng gió lướt qua kẽ lá.
Khương Vãn hơi đỏ mặt, cô lí nhí: "Chào anh Giang. Tôi xin lỗi, xưởng gốm hơi bừa bộn... Mẫu men anh yêu cầu, tôi vừa mới thử nghiệm xong."
Cô dẫn anh lại phía bàn gỗ, nơi đặt những miếng sứ màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp. Giang Triệt không vội xem mẫu, anh rút từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay bằng lụa màu xanh sẫm, hơi tiến lại gần cô.
Khương Vãn ngẩn người, hơi thở của cô bỗng chốc trở nên dồn dập khi mùi hương gỗ đàn hương thanh khiết từ người anh bao vây lấy mình.
"Mặt cô dính bẩn rồi." – Anh thấp giọng nói, bàn tay cầm khăn hơi đưa lên nhưng rồi lại khựng lại, dường như sợ mình đường đột làm cô sợ. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc khăn vào tay cô, "Cô lau đi."
Sự tinh tế và lịch thiệp của anh khiến tim Khương Vãn hẫng mất một nhịp. Cô nhận lấy chiếc khăn, cảm giác hơi ấm từ tay anh vẫn còn vương lại trên mặt vải.
Giang Triệt lúc này mới nhìn xuống mẫu men. Anh không hề đưa ra những nhận xét khắt khe hay đòi hỏi quá đáng. Anh cầm một miếng sứ lên, ngắm nghía rất lâu rồi nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng: "Màu sắc rất có hồn. Cô đã vất vả nhiều rồi."
"Đó là công việc của tôi mà." – Khương Vãn mỉm cười, sự căng thẳng ban đầu dần biến mất trước thái độ nhã nhặn của anh.
"Nghe nói cô đã ở xưởng suốt cả tuần để canh lò?" – Anh hỏi, giọng nói mang theo chút quan tâm không giấu giếm.
Khương Vãn gật đầu: "Lửa lò gốm rất khó chiều, tôi muốn tự mình theo dõi thì mới yên tâm được."
Giang Triệt nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác mềm mại. Giữa một xã hội chạy theo lợi nhuận, sự tận tâm và thuần khiết của cô giống như một làn gió mát lành thổi vào cuộc đời đầy toan tính của anh. Anh không muốn chiếm đoạt vẻ đẹp này, anh chỉ muốn che chở cho nó, để cô có thể tự do sáng tạo trong thế giới nhỏ bé của mình.
"Đừng làm việc quá sức. Dự án này tuy quan trọng, nhưng sức khỏe của nghệ nhân còn quan trọng hơn." – Anh dặn dò, lời nói nghe như công việc nhưng lại đậm chất sủng ái.
Trời bắt đầu đổ mưa rào. Tiếng mưa đập vào mái tôn xưởng gốm tạo nên những âm thanh rộn ràng. Giang Triệt không vội rời đi, anh đứng bên cạnh Khương Vãn, cùng cô nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia.
"Cô Khương, lát nữa tôi có thể mời cô một bữa tối giản đơn không? Xem như là để cảm ơn cô vì mẫu men tuyệt vời này."
Khương Vãn ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp ánh mắt chân thành và ấm áp của người đàn ông ấy. Cô không tìm thấy bất kỳ sự ép buộc nào, chỉ thấy một lời mời đầy trân trọng.
"Dạ... được ạ."
Giang Triệt khẽ gật đầu, trong lòng thầm thở phào một cái như vừa đạt được một dự án lớn nhất sự nghiệp. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng anh có đủ kiên nhẫn để từng chút một đi vào trái tim cô, sủng ái cô, và biến mình thành bến đỗ bình yên nhất cho người con gái mang hương vị của đất và lửa này.
Mưa mỗi lúc một to, nhưng bên trong xưởng gốm nhỏ, bầu không khí lại trở nên ngọt ngào đến lạ thường.