Bữa tối mà Giang Triệt nhắc đến không phải là một nhà hàng năm sao xa hoa với ánh đèn chùm lộng lẫy và những quy tắc bàn tiệc gò bó. Anh đưa Khương Vãn đến một quán ăn nhỏ nằm sâu trong một biệt thự cổ kiểu Pháp, nơi chỉ tiếp đúng ba bàn mỗi tối.
Không gian quán tràn ngập mùi tinh dầu sả chanh và tiếng nhạc không lời du dương. Khương Vãn lúc này đã thay bộ đồ dính bụi gốm bằng một chiếc váy voan màu kem nhã nhặn. Dù vậy, cô vẫn cảm thấy hơi lúng túng khi ngồi đối diện với người đàn ông có tầm ảnh hưởng lớn như Giang Triệt.
Giang Triệt dường như đọc được sự bồn chồn của cô. Anh không gọi những món sơn hào hải vị, mà chọn những món thanh đạm, dễ ăn.
"Tôi nghe bác Lâm nói cô thường xuyên bỏ bữa khi đang nặn gốm. Thói quen đó không tốt cho dạ dày đâu." – Giang Triệt vừa nói vừa tự tay rót cho cô một tách trà hoa cúc ấm áp.
Khương Vãn hơi ngạc nhiên: "Anh... anh còn hỏi chuyện đó với bác Lâm sao?"
Giang Triệt khẽ mỉm cười, đôi mắt sau lớp kính trở nên dịu dàng hơn hẳn: "Tôi muốn biết một chút về người cộng tác của mình, để đảm bảo cô không vì dự án của tôi mà ngã bệnh."
Câu nói nghe có vẻ mang tính công việc, nhưng sự quan tâm trong ánh mắt anh là điều không thể giấu giếm. Trong suốt bữa ăn, anh rất ít khi nhắc đến bản vẽ hay những con số khô khan. Thay vào đó, anh lắng nghe cô kể về niềm đam mê với đất sét, về cảm giác khi bàn tay chạm vào độ ẩm của đất và sự hồi hộp mỗi khi mở cửa lò nung.
Giang Triệt ngồi đó, cằm hơi tựa vào tay, chăm chú lắng nghe từng lời cô nói. Anh phát hiện ra khi nói về gốm, mắt Khương Vãn sáng lên như những vì sao. Vẻ đẹp lao động ấy thuần khiết đến mức khiến một người vốn quen với những toan tính thương trường như anh cảm thấy rung động mãnh liệt.
Khi bữa tối kết thúc, trời vẫn còn lất phất mưa. Giang Triệt đứng dậy, tự nhiên cầm lấy chiếc túi xách giúp cô. Khi ra đến cửa, anh không để cô phải chờ đợi mà chủ động bung ô, che chắn cho cô một cách cẩn thận.
Chiếc xe SUV đen của anh đỗ cách đó không xa. Trên đường về, không khí trong xe rất yên bình. Khương Vãn vốn là người hướng nội, nhưng ở bên cạnh Giang Triệt, cô cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ.
"Vãn Vãn." – Anh đột ngột gọi tên cô. Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô mà không kèm theo họ hay chức danh, thanh âm trầm thấp ấy lướt qua tai khiến cô thấy hơi tê dại.
"Dạ?"
"Sắp tới dự án sẽ bắt đầu giai đoạn thi công thực tế tại công trường. Có lẽ cô sẽ phải vất vả hơn. Nếu có bất cứ khó khăn gì, cứ trực tiếp gọi cho tôi. Đừng tự mình gồng gánh quá nhiều."
Khương Vãn gật đầu, lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường: "Cảm ơn anh, anh Giang."
"Gọi tên tôi là được rồi." – Anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh đèn đường lướt qua khuôn mặt nam tính của anh, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc. "Trong công việc chúng ta là đối tác, nhưng ngoài công việc... tôi hy vọng chúng ta có thể là bạn."
Xe dừng lại trước cửa xưởng gốm. Giang Triệt bước xuống trước, đi vòng qua mở cửa cho cô. Anh tiễn cô đến tận thềm nhà, đứng đợi cho đến khi cô mở cửa và bước vào trong an toàn.
"Chúc em ngủ ngon." – Anh nói khẽ, giọng điệu mang theo sự sủng ái rõ rệt.
Khương Vãn đứng sau cánh cửa gỗ, tim đập thình thịch. Cô nhìn qua khe cửa, thấy chiếc xe của anh vẫn chưa rời đi ngay mà đợi đến khi đèn trong phòng cô bật sáng mới từ từ lăn bánh.
Đêm đó, Khương Vãn nằm trên giường, mùi hương gỗ đàn hương từ chiếc khăn tay của Giang Triệt (mà cô quên chưa trả) vẫn thoang thoảng đâu đây. Cô nhận ra, cuộc sống vốn dĩ chỉ xoay quanh đất và lửa của mình, hình như vừa bước vào một người đàn ông mang tên Giang Triệt – người không dùng quyền lực để chiếm đoạt, mà dùng sự dịu dàng để bao vây lấy cô.
Ở một căn hộ cao cấp khác, Giang Triệt đứng bên cửa sổ, tay xoay nhẹ ly rượu vang. Anh nhớ lại dáng vẻ Khương Vãn khi cười, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Cô giống như một tác phẩm gốm quý giá và mong manh nhất mà anh từng gặp, và anh sẽ dùng cả đời mình để bảo vệ, nuông chiều, không để bất kỳ vết nứt nào chạm đến cô.