Sáng hôm sau, thành phố A thức dậy trong vẻ tươi mới sau cơn mưa dài. Khương Vãn vừa đến xưởng gốm đã thấy một lẵng hoa lan chuông trắng muốt đặt ngay ngắn trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Kèm theo đó là một túi giấy nhỏ đựng bữa sáng vẫn còn nóng hổi và một mảnh giấy ghi chú bằng nét chữ cứng cáp, sắc sảo:
"Nhớ ăn sáng trước khi bắt tay vào việc. Đừng để dạ dày biểu tình. — Giang Triệt."
Khương Vãn cầm mảnh giấy, một cảm giác ngọt ngào nhen nhóm trong lòng. Cô không ngờ một người bận rộn như anh lại tỉ mỉ đến thế. Bác Lâm thợ già đi ngang qua, hóm hỉnh trêu: "Sáng sớm đã có người chăm sóc tận răng thế này, xem ra ông già này sắp được uống rượu mừng rồi đây."
Khương Vãn đỏ mặt, vội vàng giấu mảnh giấy vào túi áo rồi ngồi xuống ăn bữa sáng mà anh gửi tới. Đó là món cháo nấm thanh đạm đúng sở thích của cô.
Buổi chiều, theo lịch trình, Khương Vãn phải đến khu nhà cổ phía Đông để khảo sát thực tế vị trí sẽ lắp đặt các mảng gốm trang trí. Đây là một công trường đang trong giai đoạn thô nên khá bừa bộn, đầy gạch vụn và bụi bặm.
Cô mặc một bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình, đội mũ cứng, tay cầm thước dây và sổ ghi chép. Vì quá tập trung nhìn vào những mảng tường cũ để đo đạc, Khương Vãn không để ý phía sau mình có một chiếc xe rùa chở vật liệu đang tiến đến.
"Cẩn thận!"
Một bàn tay to lớn đột ngột vòng qua eo, kéo mạnh cô vào lòng. Khương Vãn mất thăng bằng, cả người đổ ập vào khuôn ngực vững chãi của người đàn ông. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc ngay lập tức tràn ngập khoang mũi.
Giang Triệt ôm chặt lấy cô, một tay che chắn phía sau đầu cô để tránh va chạm. Anh nhìn chiếc xe rùa vừa lướt qua với ánh mắt sắc lẹm, khiến người công nhân sợ hãi cúi đầu xin lỗi rồi vội vàng đi tiếp.
"Tôi đã bảo em có khó khăn gì thì gọi cho tôi, sao lại tự mình đến đây giữa trưa nắng thế này?" – Giọng Giang Triệt vang lên ngay trên đỉnh đầu cô, có chút trách móc nhưng phần nhiều là sự lo lắng.
Khương Vãn hoàn hồn, nhận ra mình vẫn đang bị anh ôm khư khư trong vòng tay. Gương mặt cô dán sát vào lớp áo sơ mi mỏng của anh, có thể nghe rõ nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của anh qua lồng ngực. Cô ngượng ngùng đứng thẳng dậy, lùi lại một bước nhỏ.
"Tôi... tôi muốn tự mình đo đạc cho chính xác. Sao anh cũng ở đây?"
Giang Triệt không trả lời ngay. Anh lấy từ trong túi ra một chai nước khoáng đã được ướp lạnh sẵn, vặn nắp rồi đưa cho cô.
"Tôi đi họp gần đây, tiện đường ghé qua xem công trình."
Thực chất, chẳng có cuộc họp nào cả. Anh chỉ là không yên tâm khi biết cô đi khảo sát một mình dưới thời tiết nắng nóng này nên đã bỏ dở vài tập hồ sơ để chạy đến đây.
Giang Triệt cầm lấy cuốn sổ ghi chép trong tay cô: "Để tôi đo, em ghi lại con số là được. Chỗ này nhiều đinh và đá dăm, em đi đứng phải nhìn dưới chân."
Nói rồi, người đàn ông quyền lực vốn chỉ quen cầm bút ký những bản hợp đồng tiền tỷ, giờ đây lại lom khom cầm thước dây, tỉ mỉ đo từng centimet tường gạch cho cô. Khương Vãn đứng bên cạnh nhìn bóng lưng cao lớn của anh bị mồ hôi làm ướt một mảng nhỏ, lòng cô mềm nhũn đi.
Anh không giống những người đàn ông khác chỉ biết dùng tiền để lấy lòng phụ nữ. Giang Triệt dùng sự hiện diện của mình, dùng chính đôi tay mình để che chở và san sẻ công việc cùng cô. Sự cưng chiều này không ồn ào, nhưng lại thấm sâu vào tim.
"Anh Giang..."
"Đã bảo là gọi tên tôi." – Giang Triệt quay đầu lại, quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt dịu dàng nhìn cô gái nhỏ đang ngẩn ngơ.
"Giang... Giang Triệt." – Khương Vãn lí nhí gọi, tim đập loạn nhịp khi thấy anh mỉm cười hài lòng.
Lúc hai người rời khỏi công trường, mặt trời đã bắt đầu lặn. Giang Triệt không đưa cô về xưởng ngay mà lái xe hướng về phía bờ sông. Anh dừng xe bên một thảm cỏ xanh mướt, gió sông thổi vào lồng lộng, xua đi cái nóng nực của buổi chiều.
Anh mở cốp xe, lấy ra một chiếc quạt cầm tay nhỏ và một túi khăn giấy ướt. Anh tự tay lau đi vệt bụi trên má cô, động tác nhẹ nhàng như thể đang lau chùi một báu vật dễ vỡ.
"Hôm nay em vất vả rồi. Nghỉ một chút đi, tôi đưa em đi ăn món gì đó ngon để bồi bổ."
Khương Vãn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi dường như chỉ chứa đựng hình bóng nhỏ bé của cô. Cô nhận ra mình bắt đầu tham luyến sự chăm sóc này, tham luyến cái cách mà Giang Triệt gọi tên mình đầy sủng ái.
Tình yêu, có lẽ không cần những lời thề thốt chấn động tâm can, chỉ cần một người đàn ông sẵn sàng cúi người đo gạch cùng bạn giữa công trường nắng cháy, và luôn chuẩn bị sẵn nước mát khi bạn khát, thế là đủ rồi.