MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh SángChương 4: Dịu dàng độc nhất

Dưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh Sáng

Chương 4: Dịu dàng độc nhất

899 từ · ~5 phút đọc

Kể từ sau buổi chiều ở công trường, tần suất Giang Triệt xuất hiện tại xưởng gốm Thanh Vân ngày một dày hơn. Anh không bao giờ đến tay không, lúc thì là một túi trái cây tươi đã gọt sẵn, lúc thì là một loại trà thảo mộc giúp ngủ ngon mà anh cất công tìm kiếm.

Sáng thứ Bảy, Khương Vãn đang loay hoay với mẻ gốm bị lỗi men. Cô ngồi thụp xuống sàn, tóc tai hơi rối, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng. Bao nhiêu công sức cả đêm qua coi như đổ sông đổ biển.

Tiếng chuông gió ngoài cửa khẽ reo. Không cần ngẩng đầu, chỉ cần nghe tiếng bước chân trầm ổn ấy, cô cũng biết là ai đến.

Giang Triệt đi tới, anh không hề sợ bụi bẩn mà trực tiếp ngồi xổm xuống bên cạnh cô. Thấy mắt cô hơi đỏ, anh khẽ nhíu mày, bàn tay to lớn vươn ra xoa nhẹ đầu cô như dỗ dành một đứa trẻ.

"Sao thế? Thất bại một chút đã muốn khóc rồi à?" – Giọng anh trầm thấp, mang theo sự bao dung vô bờ bến.

Khương Vãn mím môi, giọng hơi nghẹn lại: "Màu men này tôi đã pha chế rất kỹ, nhưng khi nung lên vẫn không đạt được độ trong như ý muốn. Tôi sợ sẽ làm chậm tiến độ của anh."

Giang Triệt cầm lấy một mảnh gốm vỡ, ngắm nghía rồi đặt xuống. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói: "Vãn Vãn, tôi tìm đến em vì tay nghề và cái tâm của em, chứ không phải vì một cái kỳ hạn chết. Nếu chưa ưng ý, chúng ta làm lại. Bao lâu tôi cũng đợi được."

Anh nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của cô, dùng ngón cái miết nhẹ lên lòng bàn tay thô ráp vì lao động của cô. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến trái tim Khương Vãn dần bình lặng lại.

"Đứng lên đi, đi rửa mặt rồi tôi đưa em đi một nơi. Cứ ở lỳ trong xưởng thế này, đầu óc em sẽ bị đóng băng mất."

Giang Triệt đưa cô đến một triển lãm gốm cổ tư nhân. Điều đặc biệt là, triển lãm này hôm nay chỉ mở cửa cho duy nhất hai người. Khương Vãn ngỡ ngàng nhìn những tác phẩm kinh điển được trưng bày trang trọng. Cô mải mê ngắm nhìn, những nút thắt trong lòng về màu men bỗng chốc được gợi mở khi nhìn thấy những báu vật thời gian.

"Đẹp quá..." – Cô thầm thì.

Giang Triệt đứng phía sau cô, giữ một khoảng cách vừa đủ để cô thấy thoải mái nhưng vẫn cảm nhận được sự bảo hộ của anh. "Mỗi tác phẩm ở đây đều trải qua hàng trăm lần thử và sai mới có được vẻ đẹp hoàn mỹ. Em cũng vậy, đừng quá khắt khe với chính mình."

Buổi chiều, anh đưa cô ra ngoại ô, nơi có một cánh đồng cỏ lau đang vào mùa nở rộ. Gió thổi tung mái tóc của Khương Vãn, anh đứng phía sau, lặng lẽ lấy từ trong túi ra một sợi dây buộc tóc bằng lụa mềm, nhẹ nhàng gom tóc cô lại rồi buộc giúp cô. Ngón tay anh vô tình lướt qua cổ cô, khiến Khương Vãn rùng mình nhẹ, một luồng điện li ti chạy dọc sống lưng.

"Giang Triệt, anh đối với ai cũng tốt thế này sao?" – Khương Vãn quay lại, nhìn anh bằng ánh mắt tò mò và cả một chút mong cầu.

Giang Triệt khựng lại một chút, rồi anh tiến sát lại gần, cúi đầu xuống đối diện với cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt sâu thẳm của anh.

"Không." – Anh trả lời, dứt khoát và chân thành. "Tôi là người rất ích kỷ, thời gian của tôi rất đắt. Sự kiên nhẫn và dịu dàng của tôi chỉ dành cho một mình em thôi, Vãn Vãn."

Lời tỏ tình không phô trương nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Khương Vãn cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô chưa từng nghĩ một người đàn ông ở trên cao như Giang Triệt lại có thể nói ra những lời sủng ái đến mức khiến người ta "tan chảy" như vậy.

Anh đưa tay lên, vén một lọn tóc mai ra sau tai cô, hơi thở ấm áp phả nhẹ trên mặt: "Đừng sợ, tôi sẽ không ép em. Tôi sẽ đợi đến khi em sẵn sàng để tôi bước vào thế giới của em hoàn toàn."

Tối hôm đó, Giang Triệt đưa cô về. Trước khi cô vào nhà, anh kéo cô lại, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, chỉ là phớt qua lên trán cô. Nụ hôn ấy mang theo sự trân trọng tuyệt đối, không hề có chút dục vọng chiếm hữu nào, chỉ có sự yêu chiều sâu sắc.

"Ngủ ngon, cô bé của tôi."

Khương Vãn bước vào nhà, tựa lưng vào cánh cửa, đưa tay chạm lên trán nơi anh vừa hôn. Cô nhận ra mình đã hoàn toàn lún sâu vào sự dịu dàng độc nhất này của Giang Triệt. Một người đàn ông sủng em đến tận xương tủy, làm sao có thể không yêu cho được?