MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh SángChương 5: Bước vào thế giới của anh

Dưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh Sáng

Chương 5: Bước vào thế giới của anh

1,035 từ · ~6 phút đọc

Sau nụ hôn nhẹ nhàng trên trán tối hôm đó, mối quan hệ giữa Khương Vãn và Giang Triệt dường như đã bước sang một trang mới. Nó không còn đơn thuần là sự hợp tác giữa kiến trúc sư và nghệ nhân, mà đã mang theo chút phong vị của một cuộc tình vừa mới chớm nở, e ấp nhưng đầy dư vị.

Chủ nhật, thành phố A đón một ngày nắng ráo nhưng không quá gắt. Giang Triệt gọi điện cho Khương Vãn từ sớm, giọng anh qua điện thoại có chút lười biếng nhưng vẫn ấm áp vô cùng: "Vãn Vãn, hôm nay em được nghỉ chứ? Tôi muốn mời em đến nhà tôi xem mấy bản thảo gốm thời nhà Thanh mà tôi vừa đấu giá được."

Khương Vãn vốn dĩ là người say mê nghề, nghe đến bản thảo quý là mắt cô sáng lên. Hơn nữa, thâm tâm cô cũng có một sự tò mò len lỏi – cô muốn thấy nơi ở của người đàn ông này sẽ trông như thế nào.

Căn hộ của Giang Triệt nằm ở tầng cao nhất của một tòa chung cư cao cấp nhìn ra sông. Trái với suy nghĩ của Khương Vãn về một nơi lạnh lẽo và đầy máy móc, nhà của anh lại rất ấm cúng với tông màu gỗ trầm và rất nhiều sách.

Giang Triệt đón cô ở cửa. Hôm nay anh không mặc sơ mi hay quần tây phẳng phiu, mà chỉ mặc một bộ đồ mặc nhà bằng thun mỏng màu xám, trông trẻ trung và gần gũi hơn rất nhiều.

"Em vào đi, không cần thay dép đâu, sàn nhà tôi mới lau sạch rồi." – Anh mỉm cười, tự nhiên nhận lấy chiếc túi nhỏ trên tay cô.

Anh dẫn cô vào phòng làm việc – một không gian rộng lớn với ba mặt là kệ sách cao chạm trần. Trên chiếc bàn gỗ lớn chính giữa phòng, những bản thảo cũ kỹ được trải ra cẩn thận. Khương Vãn nhanh chóng bị thu hút bởi những đường nét vẽ tay tinh xảo trên trang giấy ố vàng.

Cô cúi xuống nhìn thật kỹ, quên bẵng cả sự hiện diện của anh. Giang Triệt không làm phiền, anh đi vào bếp và quay lại với một đĩa dâu tây đã bỏ cuống, cắt miếng vừa ăn và một ly nước mật ong ấm.

"Ăn chút trái cây đi, đừng mải mê quá mà quên cả khát." – Anh vừa nói vừa dùng nĩa xiên một miếng dâu đưa đến tận môi cô.

Khương Vãn giật mình, theo bản năng hé môi nhận lấy. Vị dâu ngọt lịm lan tỏa, nhưng cảm giác ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào môi cô còn khiến cô thấy ngọt ngào hơn. Cô hơi bối rối, mặt đỏ ửng: "Để tôi tự ăn là được rồi..."

Giang Triệt khẽ cười, anh không rút tay lại ngay mà còn vươn tay quệt nhẹ một chút nước dâu vương bên khóe miệng cô. "Em cứ xem đi, tôi ngồi đây xử lý nốt chút việc. Cần gì cứ gọi tôi."

Nói là xử lý việc, nhưng thực tế, mắt Giang Triệt chẳng rời khỏi bóng lưng nhỏ nhắn của cô bao nhiêu. Anh thích cái cách cô tập trung làm việc, thích vẻ mặt nghiêm túc khi cô suy tư, và cả cái cách cô khẽ cắn môi khi bắt gặp một chi tiết khó.

Cả buổi chiều trôi qua trong sự yên bình đến kỳ lạ. Một người xem sách, một người làm việc, thi thoảng họ lại trao đổi vài câu về nghệ thuật và cuộc sống. Khương Vãn nhận ra Giang Triệt có kiến thức cực kỳ sâu rộng, nhưng anh không bao giờ lên mặt dạy đời, anh luôn lắng nghe và tôn trọng những ý kiến riêng biệt của cô.

Đến gần tối, trời bỗng đổ một cơn mưa nhỏ. Ánh đèn trong phòng tự động bật sáng, tạo nên một bầu không khí thân mật. Khương Vãn đứng dậy vươn vai, lúc này cô mới nhận ra mình đã ở đây cả buổi chiều.

"Giang Triệt, tối rồi, tôi nên về thôi..."

Giang Triệt rời khỏi bàn làm việc, bước về phía cô. Anh không dừng lại ở khoảng cách xã giao mà đứng rất gần, khiến Khương Vãn phải ngửa đầu mới nhìn thấy mắt anh.

"Vãn Vãn, bên ngoài đang mưa, hay là... ở lại dùng cơm tối với tôi nhé? Tôi đã chuẩn bị nguyên liệu rồi."

Ánh mắt anh chân thành đến mức cô không cách nào từ chối. Cô gật đầu đồng ý, và thế là cả hai cùng vào bếp. Thực chất là Giang Triệt nấu, còn Khương Vãn chỉ đứng bên cạnh phụ nhặt rau hoặc đưa cho anh lọ gia vị. Nhìn dáng vẻ người đàn ông quyền lực thành thạo cầm dao thái thức ăn, Khương Vãn cảm thấy lòng mình tràn ngập một loại cảm xúc gọi là "thuộc về".

Trong bữa tối, Giang Triệt đột nhiên hỏi: "Vãn Vãn, em có bao giờ nghĩ đến việc sẽ có một người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ và ủng hộ mọi sở thích của em không?"

Khương Vãn khựng lại, cô nhìn vào bát cơm, lí nhí: "Tôi vốn dĩ quen tự lập một mình..."

Giang Triệt đặt đũa xuống, đưa tay qua bàn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, giọng anh trầm thấp mà kiên định: "Từ nay về sau, em không cần phải một mình nữa. Có tôi ở đây rồi, em cứ việc bay nhảy trong thế giới gốm sứ của em, những việc còn lại, để tôi lo."

Lần đầu tiên trong đời, Khương Vãn cảm thấy mình không cần phải gồng mình mạnh mẽ. Dưới sự sủng ái của người đàn ông này, cô thấy mình được phép trở nên nhỏ bé, được phép dựa dẫm.

Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, nhưng bên trong căn hộ ấm áp, giữa hai người dường như có một sợi dây liên kết vô hình đang dần thắt chặt lại. Giang Triệt nhìn cô gái trước mặt, thầm hứa trong lòng rằng sẽ dùng cả đời này để nuôi nấng và nâng niu đóa hoa lan nhỏ này.