MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh SángChương 6: Công khai che chở

Dưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh Sáng

Chương 6: Công khai che chở

933 từ · ~5 phút đọc

Sau bữa tối ấm cúng tại nhà riêng, Giang Triệt bắt đầu tìm mọi cách để Khương Vãn hiện diện nhiều hơn trong cuộc sống của mình. Anh không vội vã, nhưng từng bước một, anh khiến cô cảm thấy mình là một phần không thể thiếu đối với anh.

Giữa tuần, Giang Triệt mời Khương Vãn tham gia một buổi tiệc từ thiện của giới doanh nhân và kiến trúc sư. Đây là lần đầu tiên cô chính thức xuất hiện bên cạnh anh với tư cách là "người đồng hành".

"Tôi không quen với những nơi đông người như vậy, liệu có làm anh mất mặt không?" Khương Vãn lo lắng nhìn bộ váy dạ hội màu xanh rêu đơn giản mà anh đã cẩn thận gửi đến xưởng gốm cho mình.

Giang Triệt đứng phía sau cô, nhìn người con gái trong gương. Bộ váy ôm sát vừa vặn, làm tôn lên làn da trắng ngần và bờ vai gầy mỏng manh. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, cúi xuống thì thầm: "Em là niềm tự hào của tôi. Chỉ cần em là chính mình, em đã là người đẹp nhất rồi."

Buổi tiệc diễn ra tại một khách sạn hạng sang bậc nhất thành phố A. Ngay khi Giang Triệt bước vào với Khương Vãn bên cạnh, hàng loạt ánh mắt tò mò và ngạc nhiên đổ dồn về phía họ. Người đàn ông sắt đá, xưa nay vốn không gần nữ sắc, nay lại dịu dàng dắt tay một cô gái lạ mặt.

Giang Triệt không hề buông tay Khương Vãn một giây nào. Anh dẫn cô đi giới thiệu với những đối tác quan trọng. Khi thấy cô có vẻ mệt mỏi vì phải đứng trên đôi giày cao gót, anh liền tinh ý tìm một góc khuất yên tĩnh, dìu cô ngồi xuống.

"Đợi tôi một chút, tôi đi lấy cho em chút bánh ngọt."

Giang Triệt vừa đi khuất, một vài tiểu thư đài các vốn đã ngưỡng mộ anh từ lâu liền tiến lại gần. Một người trong số đó nhìn Khương Vãn với ánh mắt soi mói, giọng mỉa mai:

"Nghe nói cô là nghệ nhân gốm? Nghề đó chẳng phải suốt ngày nghịch bùn đất sao? Tay chân thô ráp như vậy mà cũng dám đứng cạnh anh Triệt sao?"

Khương Vãn hơi khựng lại, đôi bàn tay cô vô thức đan vào nhau. Đúng là bàn tay cô không được mềm mại như tiểu thư khuê các, trên đó có những vết chai nhỏ do lao động. Cô đang định lên tiếng thì một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên phía sau:

"Tay của cô ấy không phải nghịch bùn đất, mà là nhào nặn nên nghệ thuật. Và đối với tôi, đôi bàn tay này là quý giá nhất trên đời."

Giang Triệt bước tới, ánh mắt anh lạnh lùng quét qua nhóm tiểu thư khiến họ sợ hãi lùi lại. Anh đứng chắn trước mặt Khương Vãn như một ngọn núi vững chãi. Anh cầm lấy bàn tay cô, trước mặt bao nhiêu người, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên những vết chai nhỏ trên đầu ngón tay cô.

"Nếu các cô còn dùng ánh mắt đó để nhìn người của tôi, thì đừng trách tôi không nể tình gia đình các cô."

Lời nói của Giang Triệt khiến cả sảnh tiệc im phăng phắc. Sự bảo vệ ngang ngược nhưng đầy sủng ái này làm trái tim Khương Vãn run rẩy dữ dội. Nhóm người kia vội vàng rời đi, không dám ho he thêm nửa lời.

Giang Triệt quay lại nhìn cô, ánh mắt ngay lập tức trở nên dịu dàng như nước mùa thu: "Xin lỗi em, tôi để em chịu ủy khuất rồi. Chúng ta về nhé?"

Khương Vãn nhìn anh, trong lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Cô chủ động siết chặt tay anh, khẽ lắc đầu: "Không sao, có anh ở đây, tôi không thấy ủy khuất chút nào."

Trên đường về, ngồi trong xe, không gian yên tĩnh lạ thường. Khương Vãn vẫn chưa hết bàng hoàng về sự kiện vừa rồi. Cô nhìn sang Giang Triệt, thấy anh vẫn nắm chặt tay mình không buông.

"Giang Triệt, anh làm vậy... mọi người sẽ hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta mất."

Giang Triệt dừng xe bên lề đường, nơi ánh đèn vàng vọt hắt vào cabin. Anh xoay người lại, áp sát vào cô, hơi thở nồng nàn mùi rượu vang và gỗ đàn hương.

"Em nghĩ đó là hiểu lầm sao?" Anh hỏi, giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ. "Tôi chưa bao giờ làm chuyện gì khiến người khác hiểu lầm cả. Tôi muốn cho cả thế giới biết, Khương Vãn là người mà Giang Triệt này bảo hộ trọn đời."

Khương Vãn nín thở, gương mặt anh quá gần, gần đến mức cô có thể thấy sự chân thành cuồng nhiệt trong đôi mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra mình không còn muốn trốn chạy nữa.

Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, nụ hôn lần này không còn đặt trên trán hay trên tay, mà từ từ hạ xuống môi cô. Một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh chuồn chuồn lướt nước, nhưng lại mang theo sự cam kết và nuông chiều vô hạn.

"Vãn Vãn, em có sẵn sàng để tôi chăm sóc em cả đời không?"

Dưới ánh đèn mờ ảo, Khương Vãn khẽ gật đầu, vòng tay ôm lấy cổ anh. Sự dịu dàng của Giang Triệt chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất, khiến cô nguyện ý chìm đắm mãi không thôi.