MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh SángChương 7: Rung động trong mưa đêm

Dưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh Sáng

Chương 7: Rung động trong mưa đêm

903 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi tiệc tối hôm đó, cái tên Khương Vãn bắt đầu được giới thượng lưu thành phố A chú ý. Nhưng mặc kệ những lời bàn tán xôn xao bên ngoài, bên trong xưởng gốm Thanh Vân, cuộc sống vẫn trôi qua thật bình yên. Có điều, sự bình yên ấy giờ đây luôn có bóng dáng của một người đàn ông tên là Giang Triệt.

Giang Triệt rất bận, nhưng dù bận đến mấy, mỗi ngày anh đều ghé qua xưởng ít nhất mười lăm phút. Đôi khi chỉ là để mang cho cô một ly cà phê ít đường, hoặc đơn giản là ngồi yên lặng xem cô nhào đất. Cách anh sủng ái cô rất lạ, không phô trương tiền bạc, mà là dùng sự hiện diện để tạo cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Một buổi chiều muộn, trời lại đổ mưa tầm tã. Cơn mưa lần này kéo dài và dữ dội hơn hẳn mọi khi. Các thợ trong xưởng đều đã về sớm để tránh bão, chỉ còn mình Khương Vãn ở lại để trông mẻ gốm quan trọng trong lò nung.

Tiếng sấm rền vang khiến Khương Vãn hơi rùng mình. Cô vốn sợ sấm sét từ nhỏ. Đang lúc cô định thu dọn đồ đạc để vào phòng nghỉ thì cửa xưởng bật mở.

Giang Triệt bước vào, cả người anh hơi ướt, mái tóc đen dính bết vào trán, trông anh có chút phong trần và vội vã. Vừa thấy cô, anh liền sải bước tới, chẳng nói chẳng rằng mà kéo cô vào lòng, ôm thật chặt.

"Anh... sao anh lại đến đây? Mưa to thế này cơ mà?" Khương Vãn ngạc nhiên, giọng run run vì lạnh và vì cả sự bất ngờ.

Giang Triệt hít một hơi sâu mùi hương thanh khiết trên tóc cô, giọng anh trầm thấp bên tai: "Biết em sợ sấm nên tôi không yên tâm. Gọi điện em không nghe máy, tôi liền chạy thẳng đến đây."

Khương Vãn ngẩn người. Hóa ra, chỉ một nỗi sợ nhỏ nhặt của cô mà anh cũng ghi nhớ trong lòng. Sự quan tâm này khiến cô thấy sống mũi mình hơi cay. Cô vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh, cảm nhận hơi nóng lan tỏa từ cơ thể nam tính của người đàn ông này.

"Em xin lỗi, điện thoại em để trong túi xách nên không nghe thấy... Anh ướt hết rồi này."

Giang Triệt buông cô ra, anh cởi chiếc áo khoác ướt sũng vắt sang một bên. Dưới lớp áo sơ mi mỏng bị thấm nước, những khối cơ ngực săn chắc ẩn hiện khiến Khương Vãn không tự chủ được mà đỏ mặt quay đi.

Anh nhìn quanh căn xưởng vắng vẻ, rồi nắm lấy tay cô dắt vào căn phòng nhỏ phía sau – nơi cô thường nghỉ ngơi.

"Ngồi xuống đây, để tôi đun chút nước ấm."

Giang Triệt tự nhiên như chủ nhà. Anh tìm thấy chiếc ấm đun nước nhỏ, pha cho cô một ly trà gừng nóng. Sau đó, anh ngồi xuống cạnh cô trên chiếc ghế sofa cũ. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, tiếng mưa đập vào mái tôn nghe rất rõ, nhưng sự hiện diện của anh khiến mọi nỗi sợ hãi trong cô biến mất.

Khương Vãn nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn Giang Triệt, thấy anh đang lặng lẽ quan sát đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình.

"Vãn Vãn, em có biết vì sao tôi lại thích nhìn em làm gốm không?"

Khương Vãn lắc đầu. Giang Triệt cầm lấy bàn tay cô, đan những ngón tay mình vào ngón tay cô, một sự gắn kết không kẽ hở.

"Vì khi đó, trông em rất tự do. Tôi muốn là người duy nhất được ngắm nhìn vẻ đẹp tự do đó của em."

Ánh mắt Giang Triệt đột ngột trở nên sâu thẳm. Anh xích lại gần hơn, hơi thở nóng rực phả lên má cô. Khương Vãn cảm thấy tim mình đập như trống trận. Trong căn phòng tối chỉ có ánh đèn vàng mờ ảo, không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh và ám muội.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, ngón cái vuốt nhẹ đôi môi mềm mại của cô. Khương Vãn không trốn tránh, cô khẽ nhắm mắt lại như một lời mời gọi thầm lặng. Nụ hôn của Giang Triệt lần này không còn là phớt qua, mà nồng nàn và mãnh liệt hơn. Anh nhấm nháp đôi môi cô, dịu dàng nhưng đầy khát khao, như thể muốn nuốt trọn sự ngọt ngào này vào lòng.

Khương Vãn thấy đầu óc mình quay cuồng, cô vô thức bám chặt lấy vai anh. Sự sủng ái của Giang Triệt giống như một dòng nước ấm, từ từ nhấn chìm cô, khiến cô tình nguyện đắm say mà không muốn thoát ra.

Khi anh buông cô ra, cả hai đều thở dốc. Giang Triệt tựa trán mình vào trán cô, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ: "Tôi muốn chiều chuộng em đến mức em không thể rời xa tôi được nữa, có được không?"

Khương Vãn tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông ấy, cô khẽ "vâng" một tiếng. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, sấm vẫn nổ, nhưng bên trong góc nhỏ này, trái tim cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất đời mình.