Sáng hôm sau, cơn bão đi qua để lại một bầu trời trong vắt và không khí dịu mát đến lạ thường. Khương Vãn thức dậy trên chiếc giường nhỏ ở phòng nghỉ của xưởng gốm, cảm giác đầu tiên là sự ấm áp bao phủ lấy cơ thể.
Cô mở mắt, nhận ra mình đang đắp chiếc áo khoác mỏng của Giang Triệt. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc vẫn còn vương vấn quanh mũi. Tối qua, vì mưa quá lớn và sấm chớp không ngừng, cô đã thiếp đi trong vòng tay anh.
Khương Vãn ngồi dậy, bước ra ngoài xưởng. Cô ngỡ ngàng khi thấy bóng dáng cao lớn của Giang Triệt đang đứng bên bàn gỗ. Anh đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi nhăn nhúm tối qua, lúc này chỉ mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản mà anh nhờ trợ lý mang đến từ sáng sớm. Anh đang tỉ mỉ dùng khăn sạch lau đi những hạt nước mưa tạt vào kệ gốm gần cửa sổ.
"Anh... anh chưa về sao?" Khương Vãn lên tiếng, giọng nói vẫn còn chút ngái ngủ, khàn khàn.
Giang Triệt quay lại, ánh mắt anh ngay lập tức trở nên mềm mại khi nhìn thấy dáng vẻ đầu tóc hơi rối của cô. Anh bước tới, tự nhiên đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa trên mặt cô ra sau tai.
"Thấy em ngủ ngon quá nên tôi không nỡ đánh thức. Đói chưa? Tôi có mua súp cua và bánh bao áp chảo em thích đây."
Anh dẫn cô lại phía bàn, nơi bữa sáng đã được bày sẵn. Khương Vãn ngồi xuống, nhìn người đàn ông quyền cao chức trọng đang bận rộn mở hộp súp, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi mới đẩy về phía cô. Sự cưng chiều này không cần lời nói, nó nằm trong từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất.
"Giang Triệt, anh không cần phải làm những việc này đâu. Anh còn bao nhiêu việc ở công ty mà..." Khương Vãn vừa ăn vừa lí nhí nói.
Giang Triệt ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên: "Việc ở công ty không chạy mất được, nhưng nếu không chăm em kỹ, lỡ em gầy đi thì tôi biết đền cho ai?"
Khương Vãn đỏ mặt, cúi đầu ăn thật nhanh để che giấu sự thẹn thùng. Sau khi ăn xong, Giang Triệt đột ngột nắm lấy tay cô, dẫn cô ra phía sau vườn của xưởng gốm – nơi có một khoảng đất trống nhỏ mà cô định dùng để trồng hoa.
"Vãn Vãn, tôi đã xem bản vẽ khu nhà cổ phía Đông. Tôi muốn dành riêng một gian phòng lớn nhất để làm phòng trưng bày các tác phẩm gốm của em. Nhưng trước đó, tôi muốn em thiết kế một góc gốm nhỏ ngay trong căn hộ của tôi."
Khương Vãn ngẩn người: "Trong nhà anh sao?"
"Phải." Giang Triệt siết nhẹ tay cô. "Tôi muốn mỗi khi đi làm về, điều đầu tiên tôi thấy chính là hơi ấm từ bàn tay em tạo ra. Tôi muốn căn nhà của tôi có dấu ấn của em, giống như trái tim tôi bây giờ vậy."
Khương Vãn cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Đây không chỉ là một yêu cầu công việc, mà là một lời mời gọi cô bước sâu hơn vào thế giới riêng tư của anh. Anh đang từng bước xóa bỏ ranh giới giữa hai người, dùng sự dịu dàng và kiên nhẫn để xây dựng một tổ ấm chung.
"Được... tôi sẽ cố gắng." Cô khẽ gật đầu, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Giang Triệt không kìm lòng được, anh cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi cô. "Ngoan lắm. Chiều nay tôi sẽ đưa em đi chọn một số nguyên liệu đặc biệt cho góc nhỏ đó."
Suốt cả buổi sáng, Giang Triệt không rời đi. Anh ngồi trong xưởng, mở laptop xử lý công việc nhưng thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cô. Khương Vãn đang say sưa nặn một đôi tách trà nhỏ bằng đất sét đỏ. Cô làm một cái, rồi lại làm một cái khác lớn hơn một chút.
"Cái này cho ai?" Giang Triệt tò mò hỏi khi thấy cô tỉ mỉ khắc hai chữ cái "G" và "V" lồng vào nhau ở đáy tách.
"Cho... cho chúng ta." Khương Vãn lí nhí, gương mặt lại đỏ bừng.
Giang Triệt bật cười, tiếng cười trầm thấp sảng khoái vang vọng trong căn xưởng nhỏ. Anh bước tới từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, đặt cằm lên vai cô và cùng nhìn đôi tách gốm chưa thành hình.
"Vãn Vãn, em có biết không? Cả đời này tôi đã thiết kế hàng nghìn tòa nhà, nhưng đôi tách nhỏ này chính là thứ tôi trân trọng nhất."
Cảm giác ấm áp từ lồng ngực anh lan tỏa ra sau lưng, Khương Vãn khẽ tựa đầu vào vai anh. Cô nhận ra, hóa ra hạnh phúc thật sự không phải là những thứ xa hoa lộng lẫy, mà chính là những phút giây bình yên được người mình yêu thương sủng ái như thế này.
Mối tình của họ, giống như đất sét đang được nhào nặn, bắt đầu định hình thành một hình hài tuyệt đẹp và bền vững qua thời gian.