Đúng như lời đã hứa, buổi chiều hôm đó Giang Triệt gác lại mọi cuộc họp để đưa Khương Vãn đi chọn nguyên liệu. Thay vì đến các nhà cung cấp công nghiệp, anh lái xe đưa cô đến một khu chợ đồ cổ và các xưởng đá tự nhiên nằm ở ngoại ô thành phố.
Giang Triệt rất kiên nhẫn. Anh không hề tỏ ra sốt ruột khi Khương Vãn đứng trước một phiến đá vân mây hàng giờ đồng hồ chỉ để xem nó có hợp với màu men ngọc của cô hay không. Anh đứng bên cạnh, che nắng cho cô, thi thoảng lại dùng khăn giấy lau đi những vệt bụi bẩn bám trên gò má cô.
"Phiến đá này thế nào?" Giang Triệt thấp giọng hỏi, tay anh nhẹ nhàng đặt lên eo cô để giữ cô không bị trượt chân trên nền đất đá lổn nhổn.
"Nó rất đẹp, vân đá tự nhiên như dòng nước chảy, đặt những bình gốm lên trên sẽ thấy rất sinh động." Khương Vãn hào hứng đáp, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Giang Triệt nhìn cô, khóe môi hiện lên nụ cười sủng ái: "Chỉ cần em thích, chúng ta sẽ mang nó về."
Khi mặt trời lặn, những nguyên liệu ưng ý nhất đã được bốc xếp lên xe tải để chuyển về căn hộ của anh. Giang Triệt đưa Khương Vãn về nhà mình. Lần này, cảm giác của cô khi bước vào đây đã khác hẳn, không còn là sự khách sáo của một vị khách, mà là sự mong chờ của một người sắp cùng anh xây dựng tổ ấm.
"Em đói chưa? Để tôi chuẩn bị chút đồ ăn nhẹ, rồi chúng ta cùng phác thảo vị trí đặt kệ gốm."
Giang Triệt cởi bỏ áo khoác, xắn tay áo sơ mi để lộ cánh tay rắn rỏi. Trong khi anh bận rộn trong bếp, Khương Vãn đi dạo quanh phòng khách. Cô dừng lại trước ô cửa kính lớn nhìn ra dòng sông lấp lánh ánh đèn của thành phố A.
"Vãn Vãn, lại đây ăn chút bánh đã."
Cô quay lại, thấy anh đã chuẩn bị sẵn một đĩa bánh ngọt nhỏ và ly nước trái cây. Hai người cùng ngồi bệt xuống tấm thảm lông mềm mại ngay giữa phòng khách. Giang Triệt trải bản vẽ căn hộ ra sàn, anh cầm bút chì, nhẹ nhàng vẽ lên đó.
"Tôi định đặt phiến đá ở góc này, gần cửa sổ để đón ánh sáng tự nhiên. Em thấy sao?"
Khương Vãn nghiêng đầu nhìn bản vẽ, vô tình mái tóc cô xõa xuống chạm vào tay anh. Giang Triệt khựng lại, anh buông cây bút chì, xoay người lại đối diện với cô. Trong không gian yên tĩnh, hơi thở của hai người dường như hòa vào làm một.
Khương Vãn cảm thấy không khí bỗng chốc trở nên nóng bỏng. Ánh mắt Giang Triệt lúc này không còn là sự trầm tĩnh thường ngày, mà rực cháy một ngọn lửa khát khao được kìm nén bấy lâu. Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, ngón cái mơn trớn đôi môi đang hơi hé mở vì ngạc nhiên.
"Vãn Vãn... em có biết em quyến rũ nhất là lúc nào không?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy từ tính.
"Lúc nào ạ?" Cô run rẩy hỏi.
"Là lúc em nhìn tôi bằng ánh mắt tin cậy này."
Giang Triệt từ từ cúi xuống, nụ hôn của anh bắt đầu từ trán, dọc xuống sóng mũi rồi dừng lại thật lâu trên môi cô. Nụ hôn này không còn là sự thăm dò, mà mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt nhưng vẫn đầy rẫy sự nâng niu. Anh luồn tay vào tóc cô, kéo cô lại gần hơn, khiến cả cơ thể nhỏ bé của cô hoàn toàn lọt thỏm trong vòng tay anh.
Khương Vãn thấy đầu óc mình trống rỗng, cô chỉ còn cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng và nhịp tim đập dồn dập của cả hai. Sự sủng ái của Giang Triệt khiến cô thấy mình giống như một miếng đất sét mềm mại, tình nguyện để anh nhào nặn theo ý muốn.
Anh buông môi cô ra, nhưng vẫn ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ cô hít hà mùi hương thanh khiết. "Tôi muốn giấu em đi, không cho ai nhìn thấy cả. Chỉ mình tôi được thấy vẻ đẹp này thôi."
Khương Vãn vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ tựa đầu vào vai người đàn ông ấy. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô đã hoàn toàn gắn liền với anh. Không chỉ là góc nhỏ trong căn nhà này, mà là cả một vị trí vững chãi trong trái tim anh.