MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh SángChương 11: Sự bảo vệ âm thầm

Dưới Lớp Tro Tàn, Anh Là Ánh Sáng

Chương 11: Sự bảo vệ âm thầm

846 từ · ~5 phút đọc

Tin đồn về việc "tảng băng" Giang Triệt đang say mê một cô thợ gốm nhỏ đã lan đến tai phu nhân Giang – mẹ của anh. Đối với một gia tộc lâu đời như nhà họ Giang, việc con trai duy nhất, người thừa kế sáng giá của tập đoàn, lại dành quá nhiều thời gian cho một cô gái không có gia thế hiển hách là một chuyện không thể xem thường.

Sáng thứ Hai, khi Khương Vãn còn đang mải mê phác thảo mẫu bình mới cho công trình khu Đông, một chiếc xe limousine sang trọng dừng lại trước cửa xưởng gốm Thanh Vân. Bước xuống xe là bà Giang – người phụ nữ mang vẻ đẹp quý phái nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự sắc sảo, xa cách.

Bà không lớn tiếng, cũng không dùng những lời lẽ thô lỗ. Bà chỉ lặng lẽ đi quanh xưởng gốm, nhìn đống đất sét và những lò nung nóng hầm hập bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

"Cô là Khương Vãn?" Bà Giang dừng lại trước mặt cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức ép.

Khương Vãn vội vàng lau tay vào tạp dề, lễ phép chào: "Dạ, chào bác. Cháu là Khương Vãn ạ."

"Triệt nhà tôi xưa nay chỉ biết đến công việc, nó là người sống có kế hoạch và mục tiêu. Tôi hy vọng cô hiểu rằng, một kiến trúc sư cần những người bạn đồng hành có thể giúp sức cho sự nghiệp của nó, chứ không phải là những người khiến nó phải phân tâm vì những thú vui... không mấy thanh cao này."

Khương Vãn cảm thấy tim mình thắt lại. Những lời nói nhã nhặn nhưng đầy ẩn ý của bà Giang giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ngọt ngào mà cô đang có. Cô cúi đầu, chưa kịp trả lời thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa:

"Mẹ, sao mẹ lại đến đây mà không báo trước cho con?"

Giang Triệt bước vào, gương mặt anh lộ rõ vẻ không hài lòng. Anh lướt qua mẹ mình, đi thẳng đến bên cạnh Khương Vãn, tự nhiên nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của cô và siết chặt. Hành động công khai đứng về phía cô của anh khiến bà Giang hơi biến sắc.

"Con vì một cô thợ gốm mà bỏ dở cuộc họp hội đồng quản trị sao?" Bà Giang nhíu mày hỏi.

Giang Triệt nhìn mẹ mình, ánh mắt anh kiên định và lạnh lùng hơn bao giờ hết: "Con bỏ họp vì có người báo mẹ đang ở đây. Mẹ, con đã nói rồi, Khương Vãn là người con trân trọng nhất. Nghệ thuật của cô ấy thanh cao hơn bất cứ bản hợp đồng nào của con. Nếu mẹ đến đây để làm khó cô ấy, con xin lỗi, con phải mời mẹ về."

"Con..." Bà Giang tức giận, nhưng nhìn thấy sự cứng rắn trong mắt con trai, bà biết mình không thể ép buộc lúc này. Bà hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời đi.

Xưởng gốm trở lại sự tĩnh lặng, nhưng lòng Khương Vãn thì sóng cuộn không ngừng. Cô rút tay ra khỏi tay anh, giọng buồn bã: "Giang Triệt, hay là anh nghe lời bác đi... Em không muốn anh vì em mà mâu thuẫn với gia đình."

Giang Triệt không để cô lùi lại. Anh ôm lấy bờ vai cô, kéo cô vào lòng mình, tựa cằm lên mái tóc cô.

"Vãn Vãn, nhìn tôi này." Anh nâng khuôn mặt cô lên, bắt cô phải đối diện với mình. "Gia đình tôi, tôi sẽ tự có cách giải quyết. Em không phải là 'thú vui' khiến tôi phân tâm. Em là người khiến tôi muốn trở nên tốt hơn mỗi ngày để có thể bảo vệ em. Đừng vì những lời nói đó mà đẩy tôi ra xa, được không?"

Sự sủng ái của anh không chỉ là những món quà hay những bữa ăn, mà là việc anh sẵn sàng đứng ra làm lá chắn, che chắn cho cô trước mọi giông bão. Khương Vãn nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự dịu dàng của anh, những lo âu trong lòng bỗng chốc tan biến.

"Em xin lỗi... Em chỉ sợ mình làm ảnh hưởng đến anh."

Giang Triệt cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe mắt cô: "Chỉ cần em ở bên cạnh tôi, đó là sự giúp đỡ lớn nhất rồi. Ngoan, tiếp tục làm việc đi, tối nay tôi đưa em đi ăn món Thái mà em thích."

Nhìn bóng lưng của Giang Triệt đứng trao đổi công việc với bác Lâm để dọn dẹp lại xưởng, Khương Vãn nhận ra rằng tình yêu của người đàn ông này giống như một tòa thành kiên cố. Anh không chỉ yêu cô, mà còn tôn trọng nghề nghiệp và lòng tự trọng của cô.

Sự bảo vệ âm thầm và mạnh mẽ của Giang Triệt khiến cô hiểu rằng, chỉ cần cô không buông tay, anh nhất định sẽ nắm chặt tay cô đi đến tận cùng.