Sau sự việc mẹ mình tìm đến tận xưởng gốm, Giang Triệt không hề né tránh. Ngược lại, anh chọn cách đối mặt trực diện hơn. Anh không muốn Khương Vãn phải sống trong cảm giác là một người tình "bí mật" hay một người yếu thế cần được thương hại.
Tối thứ Bảy, Giang Triệt đến đón Khương Vãn sớm hơn thường lệ. Thay vì trang phục dự tiệc cầu kỳ, anh bảo cô cứ mặc một chiếc váy lụa đơn giản, nhẹ nhàng.
"Chúng ta đi đâu vậy anh?" Khương Vãn nhìn con đường dẫn về khu biệt thự cổ kính ở ngoại ô, lòng không khỏi lo lắng.
Giang Triệt đưa tay sang, nắm chặt bàn tay đang đổ mồ hôi của cô, đặt lên môi hôn một cái thật sâu: "Về nhà chính nhà họ Giang. Đừng sợ, có tôi ở đây, em chỉ cần mỉm cười là đủ."
Ngôi nhà chính của họ Giang là một dinh thự mang đậm phong cách kiến trúc Đông Dương, uy nghiêm và có phần lạnh lẽo. Khi Giang Triệt dắt tay Khương Vãn bước vào phòng khách, cả gia đình anh đã ngồi sẵn ở đó, bao gồm cả cha anh – một người đàn ông trầm mặc và đầy uy quyền.
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ. Mẹ anh, bà Giang, thi thoảng lại đưa mắt nhìn Khương Vãn, nhưng lần này có Giang Triệt ngồi cạnh, bà không buông lời khó nghe nào.
Trong lúc dùng bữa, cha Giang bất ngờ đặt đôi đũa xuống, nhìn thẳng vào Khương Vãn: "Cô Khương, cô có biết dự án phía Đông mà Giang Triệt đang theo đuổi quan trọng thế nào đối với tập đoàn không? Việc nó đưa một xưởng gốm nhỏ vào chuỗi cung ứng đã gây ra không ít tranh cãi trong hội đồng quản trị."
Khương Vãn hơi khựng lại, cô định lên tiếng thì Giang Triệt đã đặt tay lên mu bàn tay cô bên dưới bàn tiệc, rồi anh điềm tĩnh trả lời cha mình:
"Thưa cha, con chọn Thanh Vân không phải vì tình cảm cá nhân. Con chọn vì không có nơi nào ở thành phố A này có thể tạo ra loại men rạn mang đúng linh hồn của công trình đó như Khương Vãn. Nếu hội đồng quản trị thắc mắc, con sẽ dùng kết quả để chứng minh. Còn về phần cô ấy..."
Giang Triệt dừng lại một chút, ánh mắt anh nhìn Khương Vãn đầy sủng ái và kiên định trước mặt cha mẹ: "Cô ấy là người phụ nữ con chọn để đi cùng đến hết cuộc đời. Mong cha mẹ tôn trọng quyết định của con."
Cha Giang im lặng hồi lâu, nhìn sâu vào mắt con trai mình. Ông hiểu tính cách của Giang Triệt, một khi anh đã khẳng định điều gì, thì trời sập cũng không thay đổi được. Cuối cùng, ông chỉ khẽ thở dài: "Để xem tay nghề của cô ấy đến đâu."
Rời khỏi nhà chính, Khương Vãn như vừa trút bỏ được một tảng đá nghìn cân. Ngồi trong xe, cô cứ nhìn đăm đăm ra cửa sổ, cho đến khi Giang Triệt dừng xe ở một đoạn đường vắng bên bờ sông.
Anh tháo thắt lưng an toàn, nghiêng người qua ôm lấy cô. "Vất vả cho em rồi, Vãn Vãn."
Khương Vãn vùi đầu vào lồng ngực anh, giọng hơi nghẹn: "Giang Triệt, cảm ơn anh vì đã luôn đứng về phía em. Em sẽ cố gắng làm thật tốt dự án này, để không ai có thể nói anh chọn sai người."
Giang Triệt nâng cằm cô lên, nhìn vào đôi mắt còn vương chút hơi nước của cô. Sự dịu dàng trong anh vỡ òa, anh không kìm lòng được mà cúi xuống hôn cô. Nụ hôn bắt đầu sâu đậm, nồng cháy, mang theo sự khao khát và cả sự trân trọng tuyệt đối sau một ngày dài căng thẳng.
Anh không đưa cô về xưởng gốm mà lái xe thẳng về căn hộ riêng của mình.
"Tối nay ở lại với tôi, được không?" Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ khẩn cầu nhưng cũng chứa đựng sự sủng ái không lối thoát.
Khương Vãn khẽ gật đầu. Cô biết, sau sự khẳng định mạnh mẽ của anh trước gia đình, trái tim cô đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông này. Cô sẵn sàng cùng anh bước tiếp, dù phía trước có là khó khăn hay giông bão, chỉ cần có sự che chở này, cô sẽ không bao giờ cảm thấy cô độc nữa.
Đêm đó, trong căn hộ ngập tràn mùi gỗ đàn hương, Giang Triệt ôm cô trong lòng, cùng nhau đứng bên cửa sổ ngắm nhìn thành phố. Sự bình yên này là thứ anh đã dùng cả sự kiêu hãnh và quyền lực của mình để đổi lấy, chỉ dành riêng cho cô gái nhỏ mang tên Khương Vãn.