Sáng hôm sau, Khương Vãn thức dậy trong căn hộ của Giang Triệt khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ khàng len qua khe rèm cửa, nhảy múa trên tấm thảm lông dưới chân giường.
Cô khẽ cựa mình, nhận ra cánh tay mạnh mẽ của Giang Triệt vẫn đang vòng qua eo mình, ôm chặt lấy cô từ phía sau. Hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ bên cổ khiến cô thấy ngứa ngáy, nhưng lại vô cùng an tâm. Trong không gian tĩnh lặng này, Khương Vãn bỗng thấy mọi giông bão ngoài kia thật xa xôi.
"Tỉnh rồi sao?" Giọng nói của Giang Triệt vang lên, khàn khàn và trầm thấp vì vừa mới ngủ dậy, nghe quyến rũ đến lạ kỳ.
Khương Vãn xoay người lại, bắt gặp ánh mắt thâm trầm nhưng chứa đầy sự sủng ái của anh. Cô ngượng ngùng vùi mặt vào ngực anh, lí nhí: "Chào buổi sáng."
Giang Triệt bật cười khẽ, tiếng cười rung động từ lồng ngực truyền sang cô. Anh hôn lên đỉnh đầu cô, rồi lười biếng ngồi dậy: "Em nằm thêm một lát đi, tôi đi chuẩn bị bữa sáng."
Nhìn bóng lưng cao lớn, săn chắc của Giang Triệt khuất sau cánh cửa phòng, Khương Vãn cảm thấy tim mình mềm nhũn. Một người đàn ông có thể hô mưa gọi gió ở Giang thị, giờ đây lại đi chân trần vào bếp chỉ để chuẩn bị cho cô một bữa ăn sáng đơn giản.
Khi Khương Vãn vệ sinh cá nhân xong và bước ra ngoài, mùi thơm của bánh mì nướng và cà phê đã lan tỏa khắp căn phòng. Trên bàn ăn, Giang Triệt đã chuẩn bị sẵn một đĩa trứng ốp la vuông vức và vài lát thịt xông khói vàng ruộm.
"Lại đây ăn đi." Anh kéo ghế cho cô, rồi tự nhiên cúi xuống hôn nhẹ lên má cô một cái.
Bữa sáng trôi qua trong bầu không khí ngọt ngào. Giang Triệt vừa ăn vừa nhìn cô, đôi mắt không giấu giếm vẻ hài lòng: "Vãn Vãn, lát nữa tôi đưa em đi siêu thị."
"Đi siêu thị làm gì ạ?" Khương Vãn ngẩn ngơ hỏi.
Giang Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay cô: "Mua thêm đồ dùng cá nhân cho em. Từ nay em sẽ thường xuyên ở đây, tôi muốn trong tủ quần áo của tôi có váy của em, trong phòng tắm có bàn chải của em. Tôi muốn nơi này thật sự có hơi ấm của em."
Khương Vãn cảm thấy mặt mình nóng bừng. Những điều nhỏ nhặt này đối với cô lại có sức công phá mãnh liệt hơn bất kỳ món quà xa xỉ nào. Nó có nghĩa là anh thực sự coi cô là người nhà, là một phần trong cuộc sống hàng ngày của anh.
Buổi chiều, tại siêu thị lớn nhất trung tâm thành phố, Giang Triệt tự mình đẩy xe hàng, còn Khương Vãn đi bên cạnh. Anh rất kiên nhẫn, cùng cô chọn từng màu sắc của khăn tắm, từng loại sữa tắm mà cô thích.
Nhiều người đi ngang qua đều ngoái nhìn cặp đôi trai tài gái sắc này. Họ ngạc nhiên khi thấy một Giang tổng lạnh lùng lại đang đứng tần ngần trước quầy dép đi trong nhà, nghiêm túc hỏi: "Mẫu hình thỏ này hay mẫu hình gấu hợp với em hơn?"
Khương Vãn vừa buồn cười vừa thấy ấm áp: "Cái nào cũng được mà anh."
"Không được, phải chọn cái nào êm nhất cho chân em." Anh kiên quyết, cuối cùng chọn một đôi dép bông màu hồng nhạt mềm mại nhất.
Khi xe hàng đã đầy ắp những món đồ đôi, Giang Triệt dẫn cô đến quầy quần áo. Anh chọn cho cô một vài bộ đồ mặc nhà bằng lụa mềm mại. Nhìn dáng vẻ anh tỉ mỉ xem xét chất liệu vải, Khương Vãn chợt nhận ra mình đang được nâng niu như một báu vật quý giá nhất trần đời.
"Giang Triệt, anh chiều em quá, em sẽ hư thật đấy." Khương Vãn khẽ nắm lấy vạt áo anh, thầm thì.
Giang Triệt dừng lại, xoay người nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút hồn người đối diện: "Nếu chiều hư em mà có thể giữ em ở bên cạnh cả đời, thì tôi nguyện ý chiều em thêm mười lần, trăm lần như thế nữa."
Sự sủng ái của anh không phô trương, nó thấm vào từng hành động nhỏ, từng sự quan tâm tinh tế. Khương Vãn biết, mình đã hoàn toàn rơi vào lưới tình mà người đàn ông này giăng ra, một cái lưới dệt bằng sự dịu dàng và che chở vô tận.
Tối hôm đó, căn hộ của Giang Triệt đã không còn vẻ lạnh lẽo của một "nhà mẫu" kiến trúc. Nó đã bắt đầu mang hơi thở của tình yêu, của những điều nhỏ nhặt nhưng mang tên hạnh phúc mà cả hai cùng nhau vun vén.