Dự án phục chế khu nhà cổ phía Đông bước vào giai đoạn nước rút. Đây là lúc những mảng gốm trang trí quan trọng nhất phải được hoàn thành để kịp tiến độ ốp lát. Khương Vãn gần như chuyển hẳn vào xưởng gốm Thanh Vân để ăn ngủ cùng lò nung.
Tuy nhiên, một vấn đề phát sinh khiến cô mất ăn mất ngủ suốt ba ngày qua: loại men rạn đặc biệt mà cô tâm huyết nhất, khi nung trên diện tích lớn, thường xuyên bị nứt vỡ không kiểm soát. Nếu không tìm ra cách cân bằng nhiệt độ, toàn bộ mẻ gốm này sẽ phải bỏ đi, đồng nghĩa với việc dự án của Giang Triệt sẽ bị chậm trễ nghiêm trọng.
Đêm đã về khuya, không gian xưởng gốm chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng và tiếng mưa lất phất bên ngoài. Khương Vãn ngồi bệt dưới đất, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhìn chằm chằm vào những mảnh gốm vỡ vụn với vẻ bất lực.
"Lại thất bại sao?"
Giọng nói trầm thấp vang lên khiến Khương Vãn giật mình. Cô ngẩng đầu, thấy Giang Triệt đã đứng đó từ lúc nào. Anh vẫn mặc bộ vest công sở, dường như vừa rời khỏi một bữa tiệc xã giao để chạy thẳng đến đây. Trên tay anh là một túi đồ ăn đêm ấm nóng.
"Giang Triệt... Anh chưa về nghỉ sao?" Khương Vãn mệt mỏi hỏi, giọng cô khàn đi thấy rõ.
Giang Triệt không trả lời ngay. Anh đặt túi đồ ăn sang một bên, đi tới bên cạnh cô, tháo chiếc áo vest đắt tiền vắt lên ghế rồi ngồi xuống ngay trên sàn xi măng bụi bặm. Anh nắm lấy bàn tay dính đầy bụi gốm của cô, đôi chân mày nhíu lại đầy xót xa.
"Tôi không về được khi biết người phụ nữ của mình đang ngồi đây khóc một mình."
"Em không khóc... em chỉ hơi lo thôi." Khương Vãn cãi bướng, nhưng thực tế nước mắt đã trực trào.
Giang Triệt thở dài, anh kéo cô vào lòng, để đầu cô tựa lên vai mình. "Đừng tự tạo áp lực cho mình quá lớn. Em xem này, tôi mang theo bản vẽ kết cấu của gian nhà chính đây. Chúng ta cùng xem lại góc độ phân bổ nhiệt xem sao."
Khương Vãn ngẩn người: "Anh... anh định thức cùng em sao?"
"Chứ em nghĩ tôi để em thức một mình à?" Giang Triệt gõ nhẹ lên trán cô. "Em quên tôi cũng là một kiến trúc sư sao? Những con số về nhiệt năng và độ giãn nở vật liệu, tôi có thể giúp em tính toán."
Thế là, trong căn xưởng nhỏ giữa đêm khuya, một người đàn ông quyền lực và một cô gái nhỏ bé cùng nhau chụm đầu bên ánh đèn vàng. Giang Triệt cầm bút, tỉ mỉ tính toán lại các thông số kỹ thuật, trong khi Khương Vãn giải thích về đặc tính của đất sét và men.
Sự sủng ái của Giang Triệt không phải là bảo cô "thôi bỏ đi, để người khác làm", mà là anh sẵn sàng cởi bỏ áo vest, ngồi vào chỗ bùn đất để cùng cô giải quyết khó khăn. Anh tôn trọng niềm đam mê của cô, và đó là điều khiến Khương Vãn cảm động nhất.
"Vãn Vãn, thử điều chỉnh nhiệt độ xuống 5 độ ở giai đoạn làm nguội xem." Giang Triệt đề nghị sau một hồi tính toán.
Họ cùng nhau bắt tay vào làm lại mẻ mẫu thử. Giang Triệt không ngại bẩn, anh giúp cô khuân củi, canh đồng hồ nhiệt. Mỗi khi Khương Vãn ngủ gật, anh lại nhẹ nhàng đỡ lấy đầu cô, để cô tựa vào đùi mình chợp mắt một lúc.
Gần sáng, khi cửa lò nung được hé mở, một miếng sứ nhỏ màu xanh ngọc bích hiện ra với những đường rạn tinh tế, hoàn hảo, không hề có một vết nứt hỏng nào.
"Thành công rồi! Giang Triệt, chúng ta làm được rồi!" Khương Vãn reo lên, cô vui sướng đến mức nhảy bẫng lên và ôm chầm lấy cổ anh.
Giang Triệt ôm lấy vòng eo thanh mảnh của cô, nhấc bổng cô lên, tiếng cười của anh vang vọng khắp gian phòng vắng. Anh nhìn gương mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ niềm vui của cô, lòng ngập tràn sự tự hào.
"Em thấy chưa? Chỉ cần chúng ta cùng nhau, không gì là không thể."
Anh đặt cô xuống, nhưng không buông tay ra. Giữa không gian buổi sớm mờ ảo, mùi khói lò quyện với mùi sương sớm, Giang Triệt cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn. Nụ hôn này mang vị của sự sẻ chia, của chiến thắng và của một tình yêu đang lớn dần qua những gian nan.
"Bây giờ thì, đại nghệ nhân của tôi, em phải đi ngủ ngay lập tức." Giang Triệt bế ngang cô lên, đi thẳng vào phòng nghỉ phía sau.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, tự tay tháo giày và đắp chăn cho cô. Trước khi rời đi để bắt đầu một ngày làm việc mới ở tập đoàn, anh khẽ thì thầm bên tai cô: "Ngủ ngon, Vãn Vãn. Tôi luôn ở phía sau em."
Khương Vãn chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi. Cô biết rằng, dù dự án này có lớn đến đâu, hay cuộc đời có khắc nghiệt thế nào, cô cũng đã có một "tòa thành" vững chãi nhất mang tên Giang Triệt bảo hộ cho riêng mình.